Trong bữa trưa, anh ta nói trước mặt bạn bè: “Tôi đã hủy đám cưới rồi – tôi không còn yêu các bạn nữa.”
Tôi đáp lại, “Cảm ơn vì sự thành thật của anh.” Rồi tôi đứng dậy, lấy lại chiếc nhẫn và tuyên bố rằng thay vì một đám cưới, tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc “thoát hiểm trong gang tấc”. Bạn bè anh ấy ngừng cười khi tôi nói thêm…
Chương 1: Vở kịch ở Le Coucou
Nhà hàng Le Coucou ở SoHo chiều thứ Sáu tràn ngập tiếng leng keng của dao dĩa và những cuộc trò chuyện về giá cổ phiếu. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm kiểu Pháp không thể xua tan được cảm giác lạnh lẽo đang len lỏi dọc sống lưng tôi.
Tôi, Elena Vance, 28 tuổi, ngồi đối diện với vị hôn phu của mình, Mark Sterling. Xung quanh chúng tôi là ba người bạn thân nhất của anh ấy – những “gã trai hư” điển hình của phố Wall: Jason, Eric và Tyler. Họ đang cười nói rôm rả, uống rượu vang trắng giữa trưa, và nhìn tôi với ánh mắt thương hại mà tôi không hiểu lý do.
Mark, 32 tuổi, Giám đốc của Sterling Capital, gõ chiếc dĩa vào ly rượu vang của mình.
“Mọi người,” Mark nói, giọng anh vang vọng, thu hút sự chú ý của một vài bàn gần đó. Anh quay sang tôi, nở một nụ cười mà trước đây tôi từng cho là quyến rũ, nhưng giờ trông nó như một vết nứt trên mặt hồ băng giá.
“Elena, anh đã suy nghĩ rất nhiều,” Mark bắt đầu, giọng anh trầm xuống. “Đám cưới tháng tới… anh nghĩ chúng ta nên dừng lại.”
Tôi đứng sững lại, chiếc khăn ăn trong tay rơi xuống đùi. “Bạn vừa nói gì vậy?”
“Anh đã hủy đám cưới rồi,” Mark nói, ngả người ra sau ghế, dáng vẻ của một cấp trên sa thải nhân viên. “Anh nhận ra anh không còn yêu em nữa. Em… quá an toàn. Quá nhàm chán. Anh cần một người phụ nữ mạnh mẽ, đầy tham vọng, như Jessica.”
Jason và Eric cười khúc khích. Tyler giả vờ ho để che giấu nụ cười mỉa mai của mình. Jessica – thư ký nóng bỏng của Mark.
Mặt tôi đỏ bừng. Anh ta chọn cách chia tay với tôi ngay tại một nhà hàng đông người, trước mặt bạn bè anh ta, chỉ để làm nhục tôi. Anh ta muốn tôi khóc, tạo ra một cảnh tượng thảm hại để anh ta có thể đóng vai nạn nhân của một “người phụ nữ điên” đang theo dõi tôi.
Họ đang chờ đợi những giọt nước mắt. Họ đang chờ đợi sự sụp đổ.
Nhưng họ không biết tôi là ai.
Tôi từng là chuyên viên phân tích dữ liệu cho Cục Điều tra Tội phạm Tài chính (FinCEN). Mark chỉ biết tôi là một “kế toán viên chính phủ” lương thấp. Anh ta chưa bao giờ quan tâm đến chi tiết công việc của tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu. Thay vì khóc, tôi cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ lan tỏa khắp người. Sự bình tĩnh của một người thợ săn khi con mồi tự nguyện bước vào bẫy.
“Cảm ơn vì sự thẳng thắn của anh,” tôi đáp lại, giọng nói đều đều và rõ ràng.
Nụ cười trên môi Mark đông cứng lại. Bạn bè anh cũng ngừng cười. Đây không phải là phản ứng mà họ mong đợi.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại bộ váy công sở. Tôi nhìn xuống Mark.
“Thực ra, tôi định nói chuyện với bạn hôm nay. Nhưng bạn đã chủ động trước, được rồi.”
Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn kim cương 3 carat của mình ra. Tôi đặt nó lên bàn, ngay cạnh đĩa ốc sên của Mark.
“Cầm lấy đi,” tôi nói. “Dù sao thì nó cũng là hàng giả.”
“Cái gì?” Mặt Mark đỏ bừng. “Cậu điên à? Đó là Tiffany & Co.!”
“Đây là đá Zirconia chợ đen, Mark. Tôi đã cho người xác thực nó ngay tuần đầu tiên rồi,” tôi nói với một nụ cười lạnh lùng. “Nhưng đó không phải là vấn đề chính.”
Tôi liếc nhìn quanh bàn, thấy vẻ mặt bối rối của Jason, Eric và Tyler.
“Tôi sẽ không buồn đâu các bạn. Thật ra, thay vì đám cưới, tối nay tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc. Tên bữa tiệc là ‘Thoát Khỏi Trong Hẹp’.”
Jason phá lên cười. “Thoát chết trong gang tấc ư? Anh vừa để mất một triệu phú đấy. Chính anh mới là người chết đuối.”
Eric xen vào: “Phải không, một bữa tiệc chia tay dành cho kẻ thua cuộc?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Jason.
“Không,” tôi khẽ nói. “Tôi đặt tên nó là ‘Thoát khỏi cái chết’ bởi vì…”
Tôi dừng lại, để sự tò mò dập tắt sự kiêu ngạo của họ.
“…Vì tôi sẽ không phải là đồng tác giả trong bản cáo trạng sắp tới của FBI.”
Chương 2: Những Nụ Cười Lụi Tàn
Không khí tại bàn ăn bỗng chốc trở nên im bặt.
Jason ngừng cười, ly rượu vang của anh ta lơ lửng giữa không trung. Tyler cau mày. Mặt Mark tái mét.
“Cái… cái quái gì mà cậu đang nói vậy?” Mark lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi đã bắt đầu túa ra trên trán anh.
Tôi lấy một phong bì màu vàng từ trong túi ra. Tôi không đưa cho Mark. Tôi ném nó lên bàn, ngay trước mặt Jason, Eric và Tyler.
“Mấy anh nghĩ Mark là một nhà đầu tư thiên tài, đúng không?” tôi hỏi. “Mấy anh đã đầu tư cho anh ta bao nhiêu? 2 triệu đô la mỗi người? Hay 5 triệu đô la?”
Ba người đàn ông nhìn nhau đầy vẻ bối rối.
“Mark đã nói với các bạn rằng anh ấy đầu tư vào tiền điện tử và bất động sản ở Dubai. Anh ấy đã cho các bạn xem báo cáo về lợi nhuận 20% mỗi tháng,” tôi tiếp tục, giọng nói sắc bén. “Nhưng các bạn có bao giờ tự hỏi tại sao anh ấy luôn khăng khăng chuyển tiền vào các công ty ma ở Quần đảo Cayman không?”
Jason, người đã đầu tư nhiều nhất, run rẩy khi mở phong bì.
Bên trong là các bản sao kê ngân hàng chi tiết.
“Đó là sơ đồ dòng tiền,” tôi chỉ vào tờ giấy. “Tiền của anh không chảy đến Dubai. Nó sẽ chảy thẳng vào tài khoản cá nhân của Mark để trả tiền cho chiếc Ferrari, căn hộ áp mái và những món quà đắt tiền cho tình nhân Jessica của anh ta.”
“Mark?” Jason ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa nhìn người bạn thân nhất của mình. “Cậu ta có nói thật không?”
“Đừng nghe lời cô ta!” Mark hét lên, nhảy dựng lên.
“Cô ta ghen tị! Cô ta muốn hủy hoại danh tiếng của tôi! Cô ta điên rồi!”
“Có thể tôi điên rồi,” tôi nhún vai. “Nhưng tôi biết cách đọc bảng cân đối kế toán. Mark đang điều hành một mô hình lừa đảo Ponzi. Anh ta lấy tiền của các nhà đầu tư sau để trả cho các nhà đầu tư trước. Và tháng này… dòng tiền đã cạn kiệt. Anh ta dự định dùng đám cưới của chúng ta để kiếm thêm tiền và nhận quà từ gia đình tôi để bù vào khoản thiếu hụt.”
Tôi quay sang Mark, mỉm cười thông cảm.
“Anh chia tay em vì anh nghĩ rằng anh đã tìm thấy một ‘mỏ vàng’ mới ở Jessica, con gái của ông trùm xây dựng, đúng không? Anh nghĩ cô ấy sẽ cứu anh sao?”
Mark chết lặng. Đó chính xác là kế hoạch của anh ta.
“Thật đáng tiếc, Mark,” tôi lắc đầu. “Sáng nay tôi đã gửi một bản sao của tập tin này cho bố của Jessica. Ông ấy… không được vui cho lắm.”
Chương 3: Bước ngoặt của tình bạn
Eric và Tyler đứng dậy, vây quanh Mark.
“Cậu đã làm gì với tiền của tôi?” Tyler túm lấy cổ áo Mark. “Đó là tiền trả góp nhà của bố mẹ tôi!”
“Bình tĩnh nào! Tôi sẽ trả tiền! Tôi chỉ… đang nghỉ ngơi một chút thôi!” Mark nài nỉ, mắt anh ta đảo nhìn xung quanh tìm cách thoát thân.
“Tạm nghỉ thôi sao?” Tôi cười khẩy. “Mark, cậu đã tiêu hết rồi. Số dư tài khoản sáng nay của cậu âm 500 đô la.”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Và lý do tôi đặt tên bữa tiệc này là ‘Thoát Khỏi Trong Hẹp Lở’ không chỉ dành riêng cho tôi.”
Tôi nhìn ba người bạn của Mark.
“Các cậu cũng suýt chết đấy. Mark đã giả mạo chữ ký của các cậu để mở các khoản vay thẻ tín dụng giả mạo dưới tên các cậu nhằm duy trì trò lừa đảo của hắn. Nếu tôi không phát hiện và ngăn chặn kịp thời, giờ đây mỗi người các cậu sẽ nợ ngân hàng thêm 1 triệu đô la.”
Jason, Eric và Tyler gục xuống. Họ nhận ra rằng người bạn mà họ tin tưởng, người mà họ vừa cùng cười nhạo tôi, chính là kẻ đã đâm sau lưng họ.
Niềm vui sướng của họ tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi và giận dữ tột độ.
“Đồ khốn!” Jason đấm mạnh vào mặt Mark.
Mark ngã lăn ra sàn nhà hàng sang trọng. Cả nơi đó hỗn loạn.
“Mình có gọi cảnh sát không nhỉ?” Tôi giả vờ thắc mắc. “À, chắc là có rồi. Khoảng năm phút trước khi Mark nói lời tạm biệt.”
Chương 4: Kết thúc bữa trưa
Tiếng còi hú vang vọng bên ngoài cửa sổ. Hai chiếc SUV màu đen của FBI và một chiếc xe cảnh sát thành phố New York phanh gấp trước nhà hàng.
Mark vội vàng đứng dậy, định chạy ra cửa sau.
Nhưng Jason và Tyler đã giữ anh ta lại. Tình bạn “anh em” của họ đã tan biến, thay vào đó là lòng thù hận cay đắng của những con nợ.
“Mày không đi đâu cả,” Jason rít lên. “Mày phải ở lại đây và giải thích với cảnh sát.”
Các đặc vụ FBI ùa vào.
“Mark Sterling! Ông bị bắt vì tội gian lận tài chính, rửa tiền và chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp!”
Mark bị còng tay, mặt sưng húp và dính đầy chất nhầy ốc sên. Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt cầu xin tuyệt vọng.
“Elena… em làm việc trong ngành này… em có thể giúp anh… Anh xin lỗi… Anh yêu em…”
Tôi bước lại gần anh ta hơn, cúi xuống nhặt chiếc nhẫn giả.
“Tôi không yêu ai cả, Mark. Tôi chỉ yêu tiền của họ thôi.”
Tôi thả chiếc nhẫn vào túi áo vest của anh ấy.
“Hãy giữ nó làm kỷ niệm. Tiffany sẽ không phải ngồi tù đâu.”
Tôi quay sang ba người bạn của anh ta – những người vừa chế nhạo tôi cách đó 10 phút.
“Ngày mai anh/chị có thể đến văn phòng của tôi để nộp đơn khiếu nại. Tôi đã chuẩn bị sẵn giấy tờ để giúp anh/chị xóa bỏ các khoản vay gian lận. Hãy coi đó như một món quà chia tay.”
Jason nhìn tôi, cúi đầu vì xấu hổ. “Cảm ơn cô, Elena. Và… tôi xin lỗi.”
“Không sao đâu,” tôi mỉm cười. “Ít nhất thì cô cũng đã học được một bài học: Đừng bao giờ cười nhạo một người phụ nữ đang tự ký vào bản án của chính mình.”
Kết thúc chương: Bữa tiệc thực sự
Tôi bước ra khỏi nhà hàng, bỏ lại đống lộn xộn phía sau. Gió New York vẫn còn lạnh, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Điện thoại tôi rung lên. Có tin nhắn từ bố tôi.
“Con gái, mẹ nghe rồi. Con có sao không?”
Tôi đáp: “Con khỏe hơn bao giờ hết, bố ạ. Con vừa thoát chết trong gang tấc.”
Đêm đó, tôi đã tổ chức một bữa tiệc “Thoát khỏi cái chết” thực sự tại căn hộ của mình. Chỉ có tôi, một chai rượu vang đỏ hảo hạng (thực sự rất hảo hạng) và con mèo của tôi.
Tôi nâng ly, ngắm nhìn ánh đèn thành phố.
Tôi mất đi vị hôn phu, nhưng tôi đã tìm lại được sự tự do và lòng tự trọng của mình. Mark nghĩ rằng anh ta đã làm nhục tôi, nhưng anh ta không biết rằng anh ta chỉ là một con tốt trong trò chơi mà tôi đã chơi từ lâu.
Và khi bản tin tối đưa tin về vụ bắt giữ “Sói phố Wall”, Mark Sterling, tôi chỉ mỉm cười và chuyển kênh.
Cuộc đời quá ngắn ngủi để khóc thương những kẻ phản bội. Và quá quý giá để không ăn mừng việc thoát khỏi địa ngục.