“Anh ta cười và nói, ‘Thư giãn đi anh bạn. Tôi kiếm được nhiều tiền trong một tháng hơn anh kiếm được trong một năm.’ Cả bàn im bặt. Vợ tôi siết chặt chân tôi, van xin tôi đừng trả lời. Thế là tôi mỉm cười, lấy điện thoại ra và bình tĩnh nói, ‘Điều đó thú vị đấy… bởi vì công ty của anh sẽ bị đóng cửa trong hai tuần nữa.’ Đó là khoảnh khắc mọi người nhận ra tiền không phải là quyền lực—mà là sự thật.”…
Chương 1: Bữa tối của những chiếc mặt nạ
Những chiếc đèn chùm pha lê trong phòng ăn của The Belle Haven, một câu lạc bộ cao cấp, tỏa ra ánh sáng vàng óng, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Hương thơm của sườn nướng hảo hạng hòa quyện với mùi rượu vang Chateau Margaux, tạo nên một bầu không khí ngập tràn sự xa hoa.
Tôi, Arthur Vance, ngồi lặng lẽ giữa chiếc bàn tiệc dài. Đối diện tôi là Bradley Sterling – một ngôi sao đang lên của Phố Wall, người vừa đưa công ty fintech của mình lên sàn chứng khoán với giá trị hàng tỷ đô la. Bradley mặc một bộ vest may đo riêng có giá trị tương đương với học phí một năm của con tôi, và đeo một chiếc đồng hồ Patek Philippe sáng bóng trên cổ tay, dường như thách thức mọi ánh nhìn.
Vợ tôi, Clara, ngồi cạnh tôi. Cô ấy siết chặt tay tôi dưới gầm bàn. Cô ấy hiểu tôi. Cô ấy biết rằng đằng sau vẻ ngoài ít nói của “kiểm toán viên nhà nước” này là một trí tuệ đã nhìn thấu những vết nứt sâu trong đế chế mà Bradley đang khoe khoang.
“Thôi nào, Arthur,” Bradley nói, giọng nồng nặc mùi rượu và kiêu ngạo. “Tôi để ý thấy anh im lặng suốt cả buổi tối. Anh có vẻ không hứng thú với vốn đầu tư mạo hiểm, phải không? Hay là hàng triệu đô la… đang làm anh choáng ngợp?”
Những vị khách khác ở bàn – những nhà môi giới chứng khoán và những quý bà thích khoe mẽ – bắt đầu cười nhếch mép. Họ nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt của kẻ coi thường một nhân viên cấp thấp.
Chương 2: Cú đâm “tinh tế”
Tôi nhấp một ngụm nước và bình tĩnh đáp, “Tôi thích các con số, Bradley. Nhưng tôi thích chúng khi chúng trung thực. Vốn đầu tư mạo hiểm thường quá… rủi ro đối với những người biết trân trọng sự thật.”
Bradley phá lên cười, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng sang trọng. Anh ta đập mạnh ly xuống bàn, nghiêng người về phía tôi, ánh mắt rực lửa vẻ khinh miệt.
“Thư giãn đi, anh bạn,” Bradley nói, khóe môi cong lên thành nụ cười nửa miệng chế giễu. “Tôi kiếm được nhiều tiền trong một tháng hơn cậu kiếm được trong một năm. Đừng cố gắng triết lý với tôi về sự thật. Ở đất nước này, tiền là sự thật. Nếu cậu không có tiền, ý kiến của cậu chẳng đáng giá hơn một mẩu giấy vụn.”
Cả bàn bỗng im bặt. Một sự im lặng nặng nề, khó chịu. Bradley vừa mới vứt bỏ những dấu vết cuối cùng của phép lịch sự để hắt một gáo nước lạnh vào mặt tôi trước mặt mọi người, kể cả vợ tôi.
Clara siết chặt chân tôi dưới gầm bàn. Tôi có thể cảm thấy tay cô ấy run rẩy. Cô ấy nhìn tôi van xin: “Đừng trả lời hắn, Arthur. Đừng hạ mình xuống ngang tầm với hắn.”
Cô ấy sợ tôi sẽ nổi giận. Cô ấy sợ tôi sẽ phá hỏng bữa tiệc sang trọng này. Nhưng điều cô ấy không biết là, tôi chẳng hề tức giận. Tôi chỉ cảm thấy vô cùng thương hại người đàn ông đang đứng trên một đống cát đang lún xuống.
Chương 3: Cao trào – Phán quyết lúc nửa đêm
Tôi không la hét. Tôi không tranh cãi về lương bổng hay địa vị.
Tôi chậm rãi lấy chiếc iPhone ra khỏi túi áo vest. Tôi chạm vào một ứng dụng quản lý dữ liệu nội bộ mà chỉ một số ít người tại Bộ Tài chính và Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch (SEC) mới có quyền truy cập.
Tôi nhẹ nhàng vuốt ngón tay trên màn hình, rồi đặt điện thoại xuống bàn, xoay về phía Bradley. Trên màn hình hiện lên dòng mã thực thi được in màu đỏ: “KÍCH HOẠT – TỦ ĐÔNG TÀI SẢN KHẨN CẤP.”
“Điều đó thật thú vị, Bradley,” tôi bình tĩnh nói, giọng trầm và rõ ràng trong sự im lặng chết người của phòng ăn. “Bởi vì công ty Sterling Fintech của anh sẽ bị đóng cửa đúng hai tuần nữa.”
Bradley chết lặng. Nụ cười trên môi anh ta đông cứng như băng. Những vị khách xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng khi họ nhìn thấy con dấu của SEC trên màn hình điện thoại tôi, những lời xì xào biến thành những tiếng kêu kinh hãi.
“Anh… anh đang nói cái quái gì vậy?” Bradley lắp bắp, mặt anh ta, vốn đỏ bừng vì rượu, đột nhiên tái mét. “Anh chỉ là một kiểm toán viên cấp thấp! Anh không có quyền…”
“Tôi không chỉ kiểm toán sổ sách, Bradley à,” tôi đứng dậy, bình tĩnh cài cúc áo vest. “Tôi là người đã ký báo cáo điều tra về ‘kế hoạch Ponzi kỹ thuật số’ mà anh đã điều hành trong 18 tháng qua. Anh đã lấy tiền từ các nhà đầu tư mới để trả lợi nhuận ảo cho các nhà đầu tư cũ, tất cả đều được che đậy bằng một thuật toán tinh vi. Nhưng anh đã quên một điều: thuật toán có thể nói dối, nhưng dòng tiền thực sự thì không.”
Chương 4: Bước ngoặt – Kẻ cầm đầu thực sự
“Anh không thể làm thế! Tôi có quan hệ với Thượng nghị sĩ, tôi có…”
“Anh chẳng có gì cả, Bradley,” tôi ngắt lời anh ta, ánh mắt sắc bén như dao mổ. “Vị Thượng nghị sĩ mà anh đang nói đến vừa ký lệnh cho phép chúng tôi xâm nhập vào máy chủ của anh lúc 4 giờ chiều nay. Lý do tôi đến bữa tối này không phải để nghe anh khoe khoang về mức lương của mình.”
Tôi nghiêng người về phía Bradley, đủ lớn để anh ấy nghe thấy: “Tôi đến đây để tận mắt chứng kiến người đàn ông đã lừa đảo hàng ngàn gia đình trung lưu người Mỹ lấy mất chiếc đồng hồ Patek Philippe. Tôi muốn xem hắn ta trông như thế nào trước khi mất hết tất cả.”
Clara buông tay tôi ra. Cô ấy không còn van xin nữa. Cô ấy nhìn Bradley với vẻ khinh bỉ, rồi nhìn tôi.
Với một niềm tự hào mà tôi chưa từng thấy trước đây, bà nhận ra rằng chồng mình không phải là một “nhân viên thấp kém” bị sỉ nhục, mà là một thẩm phán đang thi hành án tử hình đối với một đế chế tội phạm.
“Anh nói anh kiếm được nhiều tiền hơn tôi trong một tháng à?” Tôi cười khẽ. “Đúng vậy. Nhưng từ ngày mai, từng đồng anh kiếm được sẽ dành cho các nạn nhân. Anh sẽ không còn một xu nào để trả tiền cho bữa tối này, chứ đừng nói đến bộ vest hay chiếc đồng hồ đó.”
Chương 5: Sức mạnh của sự thật
Tôi đứng dậy, nắm lấy tay Clara và dẫn cô ấy rời khỏi bàn. Những vị khách vừa chế nhạo tôi giờ dạt ra như biển máu đỏ trước mặt Moses. Họ không còn nhìn tôi với vẻ khinh miệt nữa. Họ nhìn tôi với vẻ kinh hãi.
Bradley Sterling gục xuống ghế. Chiếc ly pha lê trong tay anh rơi xuống sàn, vỡ tan thành từng mảnh. Âm thanh ấy giống hệt như tiếng vỡ tan của giấc mơ tỷ phú của anh. Anh nhận ra rằng tiền có thể mua được sự kính trọng giả tạo, mua được lời tâng bốc, nhưng không bao giờ có thể mua được sự thật.
Khi chúng tôi bước ra khỏi câu lạc bộ, cơn gió đêm lạnh lẽo của Connecticut thổi vào mặt. Clara nắm chặt lấy cánh tay tôi.
“Anh biết chuyện này từ bao lâu rồi?” cô ấy thì thầm.
“Từ khi tôi xem tờ khai thuế của hắn ta sáu tháng trước,” tôi trả lời. “Tôi giữ im lặng để thu thập đủ bằng chứng. Tôi để mặc hắn ta cười, để mặc hắn ta kiêu ngạo, bởi vì tôi biết rằng sự sụp đổ của một người kiêu ngạo luôn bắt đầu từ chính sự tự tin mù quáng của hắn ta.”
Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người trong phòng – và có lẽ cả giới thượng lưu Greenwich – đều học được một bài học vô cùng thiết thực: Tiền bạc không phải là quyền lực tối thượng. Thông tin mới là quyền lực. Và sự thật… sự thật là thứ duy nhất không thể mua được bằng tiền.
Chương 6: Lối thoát trong bình minh
Ngày hôm sau, các trang báo tài chính đồng loạt đưa tin: “ĐẾ CHẾ CÔNG NGHỆ TÀI CHÍNH STERLING SỤP ĐỔ: GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH BRADLEY STERLING BỊ BẮT VÌ GIAN LẬN TÀI CHÍNH.”
Tôi ngồi trong văn phòng nhỏ của mình, nhấp một ngụm cà phê đen đơn giản. Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ Bradley, được gửi từ đồn cảnh sát thông qua luật sư của anh ta: “Anh thắng rồi. Nhưng anh vẫn nghèo.”
Tôi mỉm cười, xóa tin nhắn ngay lập tức mà không suy nghĩ gì thêm.
Giàu nghèo không được đo bằng số dư tài khoản ngân hàng hay mức lương hàng tháng. Chúng được đo bằng việc bạn có thể ngủ ngon giấc mỗi đêm mà không sợ hãi sự thật hay không. Bradley có thể kiếm được hàng triệu đô la mỗi tháng, nhưng anh ta dành cả đời để trốn chạy. Còn tôi? Chỉ mất một năm để tôi đưa anh ta trở lại nơi anh ta thuộc về: sau song sắt.
Đó là khoảnh khắc tôi nhận ra: Có những giá trị không thể đo lường bằng tiền. Và quyền lực thực sự luôn thuộc về những người nắm giữ chân lý trong tay.
Lời kết của tác giả: Câu chuyện kết thúc bằng sự sụp đổ của ảo tưởng về quyền lực. Cao trào nằm ở sự tương phản giữa sự kiêu ngạo của tiền bạc và sức mạnh thầm lặng của công lý. Một kết thúc thực tế dành cho những kẻ từng nghĩ rằng họ có thể dùng tiền để che đậy mọi tội ác của mình.
Cha tôi đã tặng căn nhà cho em gái tôi ngay trong ngày cưới của em ấy. Tôi nói, “KHÔNG.” Ông ấy lập tức đập đầu tôi vào tường trước mặt mọi người. Ông ấy không hề biết rằng có một vị khách đang xem trực tiếp. Đêm đó, 5 triệu người đã chứng kiến cảnh tôi chảy máu. Đó là kết thúc cuộc đời ông ấy — và là khởi đầu cuộc đời tôi…
DI CHÚC CUỐI CÙNG CỦA SỰ XẤU HỔ
Chương 1: Đám Cưới Trắng và Trái Tim Đen
Greenwich, Connecticut, vào một buổi chiều tháng Sáu đẹp đến nghẹt thở. Biệt thự Sterling tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng vàng mật ong, hàng trăm mét lụa trắng được trải dọc lối đi, và hương thơm của hoa huệ trắng ngập tràn không khí. Hôm nay là ngày cưới của em gái tôi, Chloe – “viên ngọc quý” của cha tôi, Silas Sterling.
Tôi là Julian Sterling, con trai cả, người đã miệt mài làm việc suốt 15 năm qua để vực dậy công việc kinh doanh của gia đình trong khi cha tôi mải mê đánh bóng hình ảnh bản thân. Trong mắt ông, tôi luôn là người con trai “không bao giờ đủ tốt”.
Giữa bữa tối xa hoa, Silas đứng dậy, tay cầm một ly rượu vang đỏ đắt tiền. Anh khẽ gõ vào ly, âm thanh vang vọng làm cả phòng tiệc im lặng.
“Thưa quý vị,” Silas tuyên bố, “Nhân dịp trọng đại này, tôi có một món quà đặc biệt dành tặng Chloe và chồng cô ấy. Tôi chính thức để lại toàn bộ dinh thự Sterling và khu đất xung quanh cho con gái yêu quý của tôi.”
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Nhưng tôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ngôi nhà này là tài sản duy nhất mẹ tôi để lại cho tôi; bà đã ghi rõ trong di chúc rằng nó thuộc về tôi – người đã chăm sóc bà trong những ngày cuối đời. Cha tôi đã lợi dụng kẽ hở pháp luật để chiếm đoạt nó trong nhiều năm.
“KHÔNG.”
Giọng tôi vang lên, khô khan và sắc bén, xuyên qua tiếng vỗ tay.
Cả hội trường như đóng băng. Silas quay sang tôi, mắt đỏ hoe vì giận dữ. “Cậu vừa nói gì vậy, Julian?”
“Ông không có quyền giao căn nhà này,” tôi bước lên sân khấu, đối mặt với ông ta. “Đây là nhà của mẹ tôi. Và cha tôi đã hứa sẽ trả lại cho tôi khi tôi giúp công ty trả hết nợ. Tôi đã làm được, vậy mà giờ ông ấy lại định lấy nó đi ngay trước mặt tôi sao?”
Chương 2: Vụ Va Chạm Xé Toạc Những Lời Dối Trá
Silas Sterling không phải là người dễ bị phản bác, nhất là trước mặt những đối tác kinh doanh lớn nhất Manhattan. Ông ta tiến về phía tôi, nồng nặc mùi rượu và sự hung bạo.
“Mày chỉ là một kẻ làm thuê trong nhà này thôi,” ông ta gầm gừ, rồi đột nhiên, với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một người đàn ông 60 tuổi, ông ta túm lấy cổ áo tôi và đẩy mạnh hết sức.
Ầm!
Đầu tôi đập mạnh vào bức tường đá cẩm thạch phía sau sân khấu. Tiếng xương va vào đá chói tai. Cơn đau dữ dội làm mờ tầm nhìn của tôi. Tôi ngã gục xuống sàn, cảm thấy một chất lỏng ấm bắt đầu chảy xuống trán, thấm vào chiếc áo sơ mi trắng tinh của mình.
Các vị khách giật mình kinh hãi. Chloe hét lên, không phải vì lo lắng cho tôi, mà vì sợ máu sẽ vấy bẩn chiếc váy Vera Wang của cô ấy. Silas đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào tôi như thể tôi là một con côn trùng.
“Mày muốn chiếm hữu cái gì à?” Silas nhổ xuống sàn. “Mày chẳng có gì cả. Cút khỏi đây trước khi tao gọi cảnh sát và tống mày vào tù vì tội quấy rối.”
Anh ta hoàn toàn không biết rằng, ngay ở hàng ghế thứ ba, có một vị khách đặc biệt đang ngồi ở đó.
Chương 3: 5 Triệu Con Mắt Trong Bóng Tối Vị
khách đó là Leo, người bạn thân nhất của tôi từ thời đại học, hiện là một “người có tầm ảnh hưởng” hàng đầu toàn cầu trong lĩnh vực công nghệ với hơn 50 triệu người theo dõi. Leo đang thử nghiệm thế hệ kính thông minh mới nhất của công ty mình – loại kính tích hợp camera 8K và khả năng phát trực tiếp trên tất cả các nền tảng mạng xã hội.
Trong khi Silas đang hả hê với sự tàn bạo của mình, trên màn hình của 5 triệu người đang xem trực tiếp vào thời điểm đó, hình ảnh một tỷ phú có vẻ đáng kính đánh đập con trai mình một cách dã man đã trở thành một quả bom nguyên tử.
“Trời ơi, đó có phải là Silas Sterling không?” “Hắn vừa đập đầu con trai mình vào tường!” “Gọi cảnh sát ngay!”
Các bình luận đổ về với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong 10 phút, đoạn video dài 30 giây đó đã đạt 20 triệu lượt xem. Toàn bộ nước Mỹ đã chứng kiến sự thật đằng sau cái tên danh giá Sterling.
Tôi gắng gượng đứng dậy, ôm chặt vết thương đang chảy máu rất nhiều. Tôi nhìn thấy Leo; anh ấy khẽ gật đầu và chỉ vào chiếc kính. Tôi hiểu ngay lập tức. Kế hoạch mà chúng tôi đã bàn bạc từ lâu để vạch trần Silas đã diễn ra theo cách tàn bạo hơn tôi tưởng tượng, nhưng hiệu quả hơn gấp nghìn lần.
Chương 4: Cao trào – Sự sụp đổ của đế chế
Tiếng còi cảnh sát vang lên, xé tan buổi tiệc cưới chỉ 15 phút sau đó. Silas vẫn đang cố gắng trấn an khách mời bằng những lời nói dối về bệnh tâm thần của tôi.
“Ông Sterling, ông bị bắt vì tội hành hung nghiêm trọng,” một sĩ quan cảnh sát tuyên bố, còng tay Silas ngay trước mặt các đồng nghiệp của anh ta, những người đang nhìn anh ta với vẻ ghê tởm.
“Ngươi điên à? Ngươi có biết ta là ai không?” Silas hét lên.
“Chúng tôi biết chính xác anh là ai, Silas,” Leo bước tới, tháo kính thông minh ra và giơ lên. “Và 5 triệu người đang xem trực tiếp cũng biết điều đó. Hiện tại, cổ phiếu của Sterling Corporation đã giảm mạnh 30% trên sàn giao dịch sau giờ đóng cửa. Các cổ đông của anh đang nổi loạn.”
Silas nhìn vào cặp kính, rồi nhìn tôi. Nét mặt anh ta chuyển từ giận dữ sang kinh hãi tột độ. Anh ta nhận ra rằng thế giới mà anh ta đã dùng tiền để che giấu thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc.
Bị vỡ tan tành chỉ vì một mảnh kính nhỏ.
Đêm đó, trong khi Silas bị giam giữ không được bảo lãnh, tôi ngồi trong bệnh viện với 15 mũi khâu trên đầu. Luật sư của mẹ tôi bước vào với một nụ cười nhẹ.
“Julian, đoạn video đó là bằng chứng không thể chối cãi về sự tàn bạo. Nó đã kích hoạt điều khoản ‘tước đoạt’ trong di chúc của mẹ anh. Silas đã mất quyền giám hộ toàn bộ tài sản. Ngôi nhà, công ty… tất cả đều thuộc về anh.”
Chương 5: Một Khởi Đầu Mới Từ Tro Tàn
Ba tháng sau.
Tôi đứng trước gương trong dinh thự Sterling. Vết sẹo trên trán vẫn còn đó, một vệt mờ nhắc nhở tôi về cái giá của tự do. Silas đã bị kết án năm năm tù. Chloe và chồng cô đã bị đuổi khỏi nhà sau khi bị kết tội âm mưu với cha cô để chiếm đoạt tài sản.
Tôi ra lệnh cho công nhân tháo dỡ bức tường đá cẩm thạch trên sân khấu – nơi cha tôi định kết thúc tương lai của tôi. Thay vào đó, tôi cho xây một cửa sổ lớn hướng về phía mặt trời mọc.
Có tiếng gõ cửa. Leo bước vào, mỉm cười: “Chào tỷ phú, dự án công nghệ giáo dục dành cho trẻ em bị bạo hành của chúng tôi đã sẵn sàng ra mắt rồi.”
Tôi mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Đêm Giáng Sinh năm ấy, Silas Sterling tưởng rằng hắn đã đập vỡ đầu tôi. Nhưng thực tế, hắn đã phá tan chiếc lồng sắt giam cầm tôi suốt 15 năm. Máu của tôi đã gột rửa những lời dối trá của gia đình Sterling.
Đó là sự kết thúc cuộc đời của một nhà độc tài, và là sự khởi đầu cuộc đời của một người tự do. Tôi bước ra ban công, hít một hơi thật sâu không khí mùa thu trong lành. Thế giới bên ngoài thật rộng lớn, và lần đầu tiên, tôi không còn sợ hãi ngay cả bóng của chính mình nữa.
Một bà mẹ mệt mỏi và đứa con nhỏ của cô đã ngủ thiếp đi khi dựa vào một vị CEO giữa chuyến bay — khi tỉnh dậy, cô ấy không thể tin vào những gì vừa xảy ra…
Sân bay quốc tế Seattle-Tacoma chìm trong màn mưa phùn xám xịt đặc trưng của vùng Tây Bắc. Sarah bế cậu bé Leo bốn tuổi trên tay. Cậu bé bị sốt, thân thể nóng bừng áp vào vai cô, hơi thở nặng nhọc phả vào cổ cô.
“Tôi rất tiếc,” nhân viên làm thủ tục check-in nói, nhìn Sarah với vẻ lo lắng. “Hạng phổ thông đã hết chỗ. Nhưng vì tình trạng sức khỏe của con chị… chúng tôi còn một chỗ trống ở hạng nhất. Chúng tôi sẽ nâng hạng cho chị miễn phí.”
Sarah suýt bật khóc vì nhẹ nhõm. Cô đã thức ba đêm liền để hoàn thành thủ tục giấy tờ. Cô đang trên đường đến Washington DC để gặp một thượng nghị sĩ – niềm hy vọng cuối cùng của cô để cứu thị trấn nhỏ của mình khỏi nguồn nước ô nhiễm.
Sarah bước vào khoang hạng nhất. Sự sang trọng, yên tĩnh và mùi da thuộc đắt tiền là một sự tương phản rõ rệt với cuộc sống hỗn loạn của cô. Cô tìm thấy chỗ ngồi 2B.
Ngồi ở ghế 2A, cạnh cửa sổ, là một người đàn ông khoảng 50 tuổi. Ông mặc bộ vest màu than chì may đo riêng và liên tục gõ máy tính trên chiếc MacBook đời mới nhất của mình. Khuôn mặt ông lạnh lùng và sắc sảo, toát lên vẻ uy quyền của một người quen ra lệnh.
Sarah nhận ra anh ta ngay lập tức.
Đó là Elias Thorne, Giám đốc điều hành của Chimera Corp – tập đoàn hóa chất mà bà đang kiện. Người đàn ông chịu trách nhiệm về bệnh bạch cầu của Leo và hàng trăm trẻ em khác ở Oak Creek.
Sarah chết lặng. Cô ôm chặt chiếc ba lô rách nát vào ngực. Bên trong là một ổ cứng chứa dữ liệu giám sát môi trường mà cô đã đánh cắp từ một cựu nhân viên của Chimera. Đó là bằng chứng duy nhất của cô.
Elias Thorne không ngẩng đầu lên. Anh quá bận rộn để ý đến một người mẹ quê mùa giản dị và đứa con ốm yếu của bà. Anh không biết Sarah. Cô chỉ là một cái tên trong số hàng ngàn vụ kiện vô danh.
Sarah ngồi xuống, tim đập thình thịch. Cô định xin đổi chỗ nhưng Leo bắt đầu quấy khóc.
“Suỵt, ngoan nào con yêu,” Sarah dỗ dành, nhưng cậu bé vẫn tiếp tục rên rỉ.
Elisa Thorne ngừng gõ máy. Anh quay người và tháo tai nghe chống ồn ra. Sarah nín thở, chờ đợi một lời phàn nàn hoặc một ánh nhìn khinh miệt.
Nhưng Elias chỉ nhìn Leo một lát rồi thở dài. Anh với lấy chiếc chăn len cashmere của hãng hàng không và đưa cho Sarah.
“Che chắn cho cậu bé,” giọng anh ta trầm thấp, không biểu lộ cảm xúc nhưng lịch sự. “Trẻ em bị sốt thường cảm thấy lạnh khi máy bay cất cánh.”
“Cảm ơn… cảm ơn,” Sarah lẩm bẩm.
Máy bay cất cánh. Cơn nhiễu động nhẹ và tiếng động cơ rì rầm nhanh chóng ru Sarah vào giấc ngủ. Cô ấy kiệt sức. Cô tự nhủ mình chỉ cần chợp mắt một chút. Cô ôm chặt ba lô vào ngực, tay vòng qua người Leo.
Chỉ một chút thôi…
Sarah giật mình tỉnh giấc khi máy bay đi qua vùng nhiễu động. Cô mở mắt hoảng hốt.
Đồng hồ trên màn hình giải trí cho thấy đã ba giờ trôi qua.
Cô nhìn xuống tay mình. Ba lô của cô vẫn còn đó.
Cô ấy nhìn sang bên cạnh.
Tim cô ấy ngừng đập.
Leo không còn nằm trong vòng tay cô nữa. Cậu bé đang nép mình trong lòng Elias Thorne.
Vị CEO quyền lực, được mệnh danh là “Cá mập máu lạnh” của phố Wall, đang để đứa trẻ ngủ ngon giấc với đầu tựa vào vai mình. Một tay ông giữ lưng cậu bé để tránh bị trượt ngã, tay kia lướt iPad.
Sarah chết lặng. Cô không thể tin vào mắt mình. Kẻ thù của cô đang giam giữ đứa con trai mà chính công ty hắn đã đầu độc.
Thấy Sarah cựa quậy, Elias quay sang cô. Anh đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho cô im lặng.
“Anh ấy cựa mình,” Elias thì thầm. “Anh ngủ say đến nỗi tiếng động lọt sang chỗ em. Em không muốn đánh thức anh.”
“Trả… trả lại cho tôi,” Sarah nói, giọng run rẩy vì sợ hãi. Cô nhanh chóng bế Leo lên.
Elisas nhìn chằm chằm vào cô. Ánh mắt anh thay đổi. Vẻ lịch sự, nhã nhặn thường thấy đã biến mất. Thay vào đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi vừa phát hiện ra con mồi.
“Cô là Sarah Miller,” Elias nói. Không hề có câu hỏi nào.
Sarah ôm chặt đứa bé vào ngực. “Sao chị biết?”
Elisas cười khẩy, chỉ vào chiếc ba lô trên đùi Sarah. Khóa kéo của ngăn bên hông đang mở toang.
“Sarah à, em ngủ rất say. Và em thật là bất cẩn.”
Ông ta giơ tay phải lên. Giữa những ngón tay dài, được chăm chút kỹ lưỡng của ông là một vật nhỏ bằng bạc.
Ổ cứng.
Máu trong người Sarah đông cứng lại.
“Tôi đang tự hỏi ai đã đánh cắp dữ liệu từ phòng thí nghiệm số 4,” Elias nói, giọng hắn bình tĩnh đến rợn người. “Hóa ra là một bà mẹ đơn thân. Cô định mang chuyện này đến Washington cho Thượng nghị sĩ Wilson, phải không? Tôi vừa xem qua vài tập tin trong lúc cô ngủ. Khá ấn tượng đấy. Đủ để khiến tôi phải ngồi tù chung thân.”
“Trả lại đây!” Sarah lao tới, nhưng Elias nhanh chóng nhét ổ cứng vào túi áo vest bên trong.
“Đừng làm ầm ĩ lên, Sarah. Chúng ta đang ở độ cao 30.000 feet. Cô định hét lên rằng tôi đã ăn cắp đồ của cô à? Ai mà tin cô chứ? Một người mẹ nghèo với đứa con ốm yếu, hay là CEO của tập đoàn đóng thuế nhiều nhất nước Mỹ?”
Elias nghiêng người lại gần Sarah, mùi nước hoa đắt tiền của anh ta khiến cô cảm thấy buồn nôn.
“Nghe này. Tôi sẽ giữ cái này. Đổi lại, khi tôi hạ cánh, tôi sẽ chuyển 5 triệu đô la vào tài khoản của anh. Anh có thể đưa thằng bé sang Thụy Sĩ điều trị. Nó sẽ sống sót. Nhưng nếu anh cố gắng chống cự… anh biết luật sư của tôi giỏi thế nào mà. Anh sẽ không bao giờ thắng đâu.”
“Điều đó là không thể. Và cậu bé sẽ chết trước khi phiên tòa đầu tiên bắt đầu.”
Anh vỗ nhẹ vào vai Sarah.
“Hãy coi đây là một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi. Anh cứu được con mình.” “Tôi đã cứu được công ty của mình.”
Sarah ngồi bất động. Nước mắt chảy dài trên má. Cô nhìn Leo, cậu bé đang ngủ say, hơi thở yếu ớt. 5 triệu đô la. Một cơ hội để con trai cô được sống. Nhưng cái giá phải trả là sự im lặng trước cái chết của hàng trăm đứa trẻ khác.
Elias nở nụ cười đắc thắng. Anh ta quay lại với chiếc iPad của mình, như thể vụ giao dịch đã hoàn tất. Anh ta cắm ổ cứng bị đánh cắp vào iPad thông qua một bộ chuyển đổi, có lẽ để kiểm tra kỹ hơn hoặc xóa dữ liệu.
Máy bay bắt đầu hạ độ cao. Ánh đèn của Washington DC lấp lánh bên dưới.
Elias Thorne lấy ổ cứng ra và cẩn thận bỏ vào túi. Anh đứng dậy và chỉnh lại cà vạt.
“Cô đã đưa ra một quyết định sáng suốt, Sarah,” anh nói khi máy bay lăn bánh đến cổng. “Tiền sẽ đến vào sáng mai.”
Ông ta bước xuống máy bay đầu tiên, ngẩng cao đầu, đầy tự tin.
Sarah cõng Leo phía sau. Cô ấy không còn khóc nữa. Cô ấy lấy điện thoại ra, tắt chế độ máy bay.
Hàng loạt tin nhắn và thông báo ùa về.
Sarah mỉm cười. Một nụ cười lạnh lùng mà Elias Thorne chưa từng ngờ tới.
Cô ấy không hề bất cẩn. Cô ấy cũng không ngủ say đến mức để anh ta lục lọi đồ đạc của mình mà cô không hề hay biết.
Cô ấy đã tỉnh dậy.
Cô ấy đã lén nhìn anh ta lấy ổ cứng. Cô ấy đã để anh ta lấy nó.
Vì ổ cứng đó là một con ngựa Trojan.
Tại sảnh đến của sân bay Reagan.
Elias Thorne vừa bước ra khỏi khu vực an ninh thì bị vây quanh bởi một biển ống kính máy ảnh và đèn flash. Nhưng không phải là các phóng viên tài chính.
Đó là FBI.
“Elias Thorne, anh bị bắt vì vi phạm Luật Bảo vệ Môi trường, hối lộ quan chức và chiếm hữu dữ liệu trái phép,” một đặc vụ giơ phù hiệu của mình lên.
“Cái gì?” “Ngươi điên à?” Elias gầm lên. “Ngươi có biết ta là ai không?”
Người đặc vụ giơ một chiếc máy tính bảng lên.
“Thưa ông Thorne, cách đây 20 phút, từ địa chỉ IP của chính chiếc iPad của ông, một lượng lớn dữ liệu mật về hoạt động xử lý chất thải bất hợp pháp của Chimera Corp đã tự động được tải lên máy chủ của FBI, Washington Post và New York Times.”
Elias chết lặng. Anh lục lọi trong túi áo khoác, nơi ổ cứng vẫn còn nằm.
Sarah bước ngang qua anh ta, bế Leo trên tay. Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt kẻ thù đang hoảng loạn của mình.
“Ngươi…” Elias lắp bắp. “Ngươi đã làm gì vậy?”
“Em không phải chuyên gia máy tính, Elias à,” Sarah nói nhỏ, đủ lớn để anh nghe thấy. “Nhưng bạn trai cũ của em thì đúng là chuyên gia. Anh ấy đã cài đặt một phần mềm tự động lên ổ cứng đó.” “Nó được lập trình để tự động kích hoạt ngay khi được kết nối với bất kỳ thiết bị nào có truy cập internet.”
“Anh cố tình để tôi có được nó à,” Elias rên rỉ.
“Tôi biết anh sẽ lục lọi đồ đạc của tôi. Anh là một người đàn ông kiêu ngạo, muốn kiểm soát mọi thứ. Tôi cần anh cắm nó vào máy tính, dùng dấu vân tay và FaceID để mở khóa truy cập mạng. Bằng cách đó, chính anh sẽ là người làm rò rỉ bằng chứng chống lại mình. Luật sư của anh sẽ không thể lập luận rằng tôi đã làm giả hoặc đánh cắp bằng chứng. Dấu vết kỹ thuật số là của anh.”
Sarah nhìn anh lần cuối.
“Elias, con nói đúng. Trẻ con bị sốt thường cảm thấy lạnh.” Nhưng một người mẹ bị dồn vào đường cùng thì còn tàn nhẫn hơn nhiều.
Sarah bỏ đi giữa những ánh đèn nhấp nháy, để lại Elias Thorne nằm gục trong vòng vây của cảnh sát.
Ngày hôm sau, giá cổ phiếu của Chimera Corp lao dốc. Thượng nghị sĩ Wilson tuyên bố mở cuộc điều tra liên bang.
Còn Sarah thì sao? Cô ấy không nhận được 5 triệu đô la. Nhưng cô ấy đã nhận được một khoản tiền từ quỹ bồi thường cho nạn nhân, đủ để chi trả cho việc điều trị của Leo.
Trong căn phòng bệnh viện yên tĩnh, Sarah mở điện thoại. Bức ảnh cô bí mật chụp Elias Thorne đang bế Leo khi cả hai ngủ trên máy bay đã lan truyền rộng rãi, nhưng với một dòng chú thích mới từ các tờ báo lớn:
“Giấc ngủ cuối cùng của quỷ dữ trước khi bị pháp luật bắt giữ.”