Anh ấy mỉm cười với tôi, tay cầm thìa. “Ăn đi em yêu. Em cần lấy lại sức,” Marcus nói, không hề để ý đến đôi tay run rẩy của tôi. Tôi nhìn anh ấy rót thứ chất lỏng trong suốt vào bát, chính thứ chất lỏng đã khiến tôi ốm yếu suốt nhiều tháng. Lồng ngực tôi thắt lại. “Chuyện này phải kết thúc tối nay,” tôi lẩm bẩm. Tôi đổi bát vừa kịp lúc. Khi Marcus nhấp ngụm đầu tiên, tôi nhận ra – anh ấy không hề biết rằng kẻ săn mồi đã trở thành con mồi. Liệu sự phản bội có bao giờ dừng lại ở gia đình?
Chương 1: Chiếc Muỗng Bạc và Mùi Tuyết Tan
Căn bếp trong dinh thự Thorne luôn toát lên vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp, ngay cả khi lò sưởi đang cháy tí tách. Những chiếc tủ gỗ óc chó sẫm màu và mặt bàn bằng đá cẩm thạch trắng khiến nó trông giống một phòng thí nghiệm hơn là một ngôi nhà.
Tôi ngồi đó, đôi vai gầy gò run rẩy dưới chiếc áo len dày. Bên ngoài, một trận bão tuyết ở Oregon đang hoành hành, những mảnh băng giá quất vào những ô cửa kính cường lực. Nhưng cái lạnh bên ngoài chẳng là gì so với dòng điện chạy dọc sống lưng tôi mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân của Marcus.
Chạm. Chạm.
Marcus tiến đến bên cạnh tôi. Anh ấy vẫn vậy, hoàn hảo đến đáng sợ. Chiếc áo sơ mi trắng tinh, mái tóc vàng hoe được chải chuốt tỉ mỉ, và nụ cười ấm áp đã làm tôi say đắm mười năm trước ở New York. Anh ấy đặt một bát súp gà nóng hổi trước mặt tôi.
“Ăn đi em yêu. Em cần lấy lại sức,” Marcus nói, giọng anh trầm ấm và dịu dàng.
Anh ấy mỉm cười, chiếc thìa bạc trên tay, nhẹ nhàng khuấy súp. Tôi nhìn chằm chằm vào bát súp đang xoáy tròn. Marcus dường như không để ý đến đôi tay run rẩy của tôi, hoặc có lẽ anh ấy nghĩ đó chỉ là một triệu chứng khác của “căn bệnh lạ” đã hành hạ tôi suốt sáu tháng qua.
Sáu tháng. Bắt đầu với chứng chóng mặt nhẹ, sau đó là rụng tóc, tê bì chân tay và đau bụng dữ dội khiến tôi phải nằm liệt giường. Những bác sĩ nổi tiếng nhất ở Portland đều lắc đầu. Họ gọi đó là chứng rối loạn thần kinh tự miễn dịch. Nhưng tôi biết rõ hơn thế.
Tôi thấy Marcus quay lưng, với tay lấy một lọ thủy tinh nhỏ trên quầy bếp. Với kỹ năng của một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu, anh ấy nhỏ ba giọt chất lỏng trong suốt vào bát súp của mình, rồi nhặt một lọ khác—giống hệt—và nhỏ một ít vào bát súp của tôi.
“Đây là một loại vitamin tổng hợp mới mà tôi đặt mua từ Thụy Sĩ,” anh ấy giải thích, ngay cả khi tôi chưa hề hỏi. “Nó sẽ giúp bạn tỉnh táo hơn.”
Sáu tháng trời, tôi đã tin vào những giọt “vitamin” ấy. Tôi đã tin vào người đàn ông đã thề yêu tôi trước mặt Chúa. Cho đến tuần trước, khi tôi tình cờ tìm thấy một lọ rỗng bị vứt trong thùng rác y tế dưới tầng hầm. Nhãn của nó đã bị xé rách, nhưng chất cặn hóa học có mùi tỏi thoang thoảng – mùi đặc trưng của Thallium, một kim loại nặng không màu, không mùi, được biết đến như “thuốc độc của sát thủ”.
Lồng ngực tôi thắt lại. Tình yêu là một liều thuốc tê mạnh mẽ, nhưng sự thật lại là một cú sốc điện tàn nhẫn đánh thức bạn dậy.
“Chuyện này phải kết thúc tối nay,” tôi thì thầm, giọng nói nhỏ đến nỗi chỉ mình tôi nghe thấy.
Chương 2: Người Thợ Săn và Những Lời Dối Trá
Marcus ngồi xuống đối diện tôi. Anh ta bắt đầu bữa ăn với vẻ thong thả. Cách anh ta cầm thìa, cách anh ta nhai, tất cả đều toát lên quyền lực của một người đang nắm giữ sinh mạng của người khác trong lòng bàn tay.
“Elena, em biết không? Sau khi em khỏe lại, chúng ta sẽ đi nghỉ ở Maui. Ánh nắng ở đó sẽ tốt cho em hơn là không khí ẩm ướt ở Oregon này,” Marcus nói, ánh mắt ánh lên vẻ lo lắng giả tạo.
Tôi nhìn anh ấy, tự hỏi sao mình lại có thể ngốc nghếch đến thế. Marcus không cưới tôi vì tình yêu. Anh ấy cưới tôi vì khối tài sản thừa kế 40 triệu đô la mà cha tôi để lại. Một khối tài sản mà anh ấy chỉ có toàn quyền kiểm soát nếu tôi chết vì “nguyên nhân tự nhiên” hoặc bị mất khả năng quản lý.
“Cậu thật chu đáo, Marcus,” tôi nói khẽ, cố gắng kìm nén những cơn đau nhức ở cơ bắp.
“Anh luôn muốn điều tốt nhất cho em,” anh ấy đáp, đẩy bát súp lại gần tôi hơn một chút. “Ăn đi khi còn nóng.”
Ngay lúc đó, một tiếng động lớn phát ra từ cửa trước. Tiếng gió rít và tiếng cành thông gãy đổ trong cơn bão tuyết. Marcus giật mình, theo phản xạ quay đầu nhìn xuống hành lang tối om.
Chỉ mất ba giây.
Với chút sức lực cuối cùng của một người phụ nữ đang chiến đấu giành giật sự sống, tôi đã đổi chỗ hai bát súp. Sự tỉ mỉ của Marcus lại chính là kẻ thù của anh ta; anh ta dùng hai chiếc bát sứ giống hệt nhau, hoàn toàn đối xứng. Khi Marcus quay lại, mọi thứ vẫn y như cũ. Hoặc ít nhất, anh ta nghĩ vậy.
“Chỉ là gió thôi,” Marcus thở dài, rồi anh nhấc thìa lên và nhấp ngụm súp đầu tiên từ bát súp mà anh đã cẩn thận chuẩn bị cho cái chết của tôi.
Tôi cũng nhấc thìa lên, nhưng tay tôi không còn run nữa. Một luồng sức mạnh lạnh lẽo bất ngờ ập đến, đóng băng nỗi sợ hãi thành quyết tâm.
Chương 3: Đỉnh điểm của sự im lặng
Mười phút trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt. Marcus đang nói về dự án bệnh viện mới của mình, nhưng giọng anh bắt đầu run rẩy.
“Elena… em có thấy… hơi nóng không?” Marcus hỏi, nới lỏng cà vạt. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán anh.
“Tôi cảm thấy hoàn toàn ổn, Marcus,” tôi đáp lại, bình tĩnh múc một thìa súp sạch vào miệng. “Lần đầu tiên sau sáu tháng, tôi cảm thấy thực sự tỉnh táo.”
Marcus chớp mắt liên tục. Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh lập tức khuỵu xuống. Chiếc ghế gỗ óc chó đổ sập xuống sàn.
“C-cái gì…” Marcus lắp bắp, mắt mở to vì kinh ngạc.
Món súp. Anh ấy nhìn tôi, rồi nhìn vào bát súp của mình. “Cậu… cậu…”
“Vâng, Marcus,” tôi đứng dậy. Tôi không còn là người vợ ốm yếu, xanh xao mà anh ta từng mong muốn sẽ héo mòn nữa. Tôi đứng thẳng, nhìn xuống người đàn ông đang quằn quại trên sàn nhà. “Kẻ săn mồi đã trở thành con mồi. Anh có biết cảm giác khi dây thần kinh bị đốt cháy từ bên trong như thế nào không? Anh sắp trải nghiệm điều đó rồi đấy.”
Marcus cố gắng bò về phía chiếc điện thoại trên bàn, nhưng tôi nhanh chóng giật lấy nó.
“Đừng phí sức nữa, Marcus. Tuyết ngoài kia dày gần một mét rồi. Xe cứu thương sẽ không đến kịp. Và anh hiểu rõ hơn ai hết tác dụng của liều Thallium cao mà anh đã cho vào bát này tối nay, phải không? Anh muốn kết thúc nhanh chóng vì luật sư của quỹ tín thác sẽ đến đây vào sáng mai.”
Marcus thở hổn hển, khuôn mặt méo mó vì đau đớn và kinh hoàng. “Elena… cứu tôi… Tôi xin lỗi…”
“Xin lỗi vì điều gì? Vì đã phá vỡ lòng tin của tôi? Hay vì đã quá bất cẩn?” Tôi cúi xuống, giọng nói lạnh lùng như thế giới bên ngoài. “Anh không biết một chi tiết nhỏ đâu, Marcus. Tôi đã ngừng uống ‘vitamin’ của anh từ một tuần trước rồi. Và tôi bắt đầu cho thêm thứ khác vào rượu vang hảo hạng của anh mỗi tối.”
Marcus đứng sững lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.
“Ngươi nghĩ Thallium là chất duy nhất sao? Không, ta thích Arsenic hơn. Từ từ, dần dần, giống như cách ngươi đối xử với ta. Thứ ngươi vừa uống… nó chỉ là chất xúc tác để hoàn thành một quá trình ta đã bắt đầu từ lâu.”
Chương 4: Bước ngoặt – Sự phản bội không bao giờ kết thúc
Marcus gục xuống, hơi thở đứt quãng. Trong những giây phút hấp hối, hắn đột nhiên bật ra một tiếng cười khinh bỉ, một tiếng cười méo mó đầy cay đắng.
“Cậu… cậu tưởng… chỉ có mình cậu thôi sao?” Marcus thì thầm, máu bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng.
Tôi nhíu mày. “Cậu vừa nói gì vậy?”
“Cái điện thoại… nhìn này… tin nhắn…” Marcus chỉ vào chiếc điện thoại tôi đang cầm.
Tôi mở khóa điện thoại của hắn bằng nhận diện khuôn mặt trên thi thể vẫn còn ấm. Một tin nhắn mới vừa đến từ một số liên lạc được lưu là “S”.
‘Kế hoạch thế nào rồi? Elena chết chưa? Sáng mai anh sẽ đi cùng em để ký giấy tờ tiếp quản quỹ. Bố sẽ không bao giờ nghi ngờ chúng ta đâu. Anh yêu em.’
Tim tôi như ngừng đập. Tôi biết “S” là ai.
Samantha. Em gái tôi.
Samantha, người duy nhất tôi tin tưởng để chia sẻ về bệnh tình của mình. Samantha, người luôn đến thăm tôi mỗi cuối tuần, mang theo những bông hoa ly tôi yêu thích. Hóa ra Marcus không làm điều này một mình. Hắn và chị gái tôi đã âm mưu thủ tiêu tôi để chiếm đoạt gia sản của cha chúng tôi.
Sự phản bội không bao giờ chấm dứt trong gia đình. Nó bắt đầu từ đó.
Tôi đã chứng kiến Marcus trút hơi thở cuối cùng trên sàn bếp lạnh lẽo. Anh ấy ra đi, mang theo bí mật của một tình yêu vụng trộm và một âm mưu tàn nhẫn. Nhưng anh ấy không biết rằng tôi đã chuẩn bị sẵn cho cả hai điều đó.
Tôi nhấc điện thoại của Marcus lên và gõ tin nhắn trả lời:
‘Mọi việc đã xong. Elena đã đi rồi. Tối nay, tôi cần anh giúp phi tang xác.’
Tôi đặt điện thoại xuống, đi đến tủ kính và lấy ra một chai rượu vang đỏ mà Samantha thích nhất. Tôi mỉm cười, một nụ cười không hề có chút ấm áp nào của con người.
Bên ngoài cơn bão tuyết vẫn đang hoành hành, nhưng trong dinh thự Thorne, bữa tối vẫn chưa kết thúc. Tôi còn có một vị khách nữa sắp đến, và tôi có rất nhiều “vitamin” để chia sẻ.
Người thợ săn thực thụ không bao giờ lộ diện quá sớm. Và đêm nay, khu rừng Cascade sẽ có thêm nhiều linh hồn mãi mãi bị chôn vùi dưới lớp tuyết trắng tinh khôi.
Chương 5: Sự Kết Thúc của Lòng Tham
Sáng hôm sau, mặt trời rực rỡ mọc lên trên những đỉnh núi phủ đầy tuyết của Oregon. Không khí trong lành đến mức tinh khiết, như thể cơn bão đêm hôm trước đã cuốn trôi hết mọi bụi bẩn trên thế giới.
Văn phòng cảnh sát trưởng hạt Lane nhận được cuộc gọi từ dinh thự Thorne.
Khi họ đến nơi, họ thấy Elena Thorne đang ngồi ở bàn ăn, khuôn mặt hốc hác nhưng thanh thản. Trên sàn bếp là thi thể của Marcus Thorne và Samantha Vance. Cả hai đều chết vì ngộ độc thực phẩm do ăn nấm độc trong cơn bão, khi họ đang cố gắng nấu bữa tối trong lúc Elena ngủ.
Elena làm chứng rằng cô đã cố gắng cứu họ, nhưng đôi chân bị liệt đã ngăn cản cô làm bất cứ điều gì ngoài việc chứng kiến cái chết của họ.
Các bác sĩ pháp y đã tìm thấy dấu vết của nấm Amanita phalloides (nấm tử thần) trong dạ dày của hai nạn nhân. Một tai nạn thương tâm xảy ra trong kỳ nghỉ đông ở vùng hẻo lánh.
Elena đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc xe cứu thương chở hai thi thể khuất dần. Trong tay cô là cuốn nhật ký của cha, nơi ông đã viết: “Trên thế giới này, điều đáng sợ nhất không phải là chất độc, mà là trái tim của những người cùng huyết thống.”
Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà gừng nóng. Lần này, trà hoàn toàn nguyên chất. Elena mỉm cười. Quỹ tín thác giờ đây hoàn toàn thuộc về cô. Và quan trọng hơn, cả sự tự do của cô nữa.
Liệu sự phản bội có bao giờ chấm dứt trong gia đình? Có lẽ là có, khi không còn ai để phản bội nữa.
Hi vọng câu chuyện này sẽ khơi gợi trong bạn những cảm xúc mạnh mẽ về cuộc đấu tranh quyền lực và cái giá phải trả của lòng tham.
I bought a farm to enjoy my retirement, but my son planned to bring a crowd and bluntly told me, “if you don’t like it, then go back to the city.” i said nothing at all. but once they arrived, they were met with the surprise i had left behind…
I spent forty years of my life watching numbers dance on a computer screen in Chicago. As a senior auditor, my life was a series of squares, columns of debits and credits, and breathtaking precision.
When my wife, Sarah, died of cancer two years ago, she said, “Arthur, live for yourself. Buy that ranch you always talked about. Don’t die at your desk.”
And I did.
I sold my Chicago penthouse, pooled all my savings and pension to buy “Blackwood Ranch”—a 200-acre ranch in Montana. It was paradise. The air was thin and clean, the snow-capped Rocky Mountains stretched into the distance, and absolute tranquility was only broken by the sound of cattle or the wind whistling through the wooden doors.
I thought I would live out my final days there, growing tomatoes, raising a few horses, and drinking black coffee every morning while watching the sunrise.
But my son, Brandon, had other plans.
Brandon, 32, was a “startup entrepreneur”—a fancy term for an unemployed man with an MBA who had never actually worked a day. He lived in Los Angeles, spending money on hopeless cryptocurrency projects and flashy networking parties.
Last month, Brandon called.
“Dad,” his voice boomed through the iPhone’s speaker, drowning out the birdsong. “I have a million-dollar idea. Me and my friends—all top Silicon Valley founders—need a place to hold a ‘Digital Detox Retreat.’ Your Blackwood Ranch is the perfect location.”
“I don’t think so,” I replied, fixing the wooden fence. “This is home, not a hotel.”
“Come on, Dad,” Brandon’s voice began to sound irritated. “Dad, don’t be so selfish. This is my chance to secure the investment. We need some ‘authentic’ space. Just get out of here for a few days. Or maybe go back to Chicago to visit your friends?”
I refused. And that’s when its feigned respect vanished.
Chapter 2: The Fateful Call
A week ago, Brandon called again. This time it wasn’t a proposal.
“Dad, listen. I’ve finalized the schedule with the investors. Twenty people will be flying to Montana next Friday. They’re very important people. I need you to clean up Mom’s old stuff, and most importantly…”
He paused for a moment, then uttered the words that changed everything:
“If you don’t like it, then go back to the city. You’re old, you’ll be bored there alone, you’ll get in my way. Honestly, this farm will be mine eventually. Consider it an exercise of my inheritance rights.”
I stood motionless on the porch, the cold wind lashing against my face.
“Inheritance?” I asked again, my voice low.
“Be realistic, Dad. You have no one but me. I’m your only child. Your assets are mine. Okay, I’ll come on Friday. You should leave before we arrive to avoid awkwardness.”
He hung up.
I looked at the dead phone. I wasn’t angry, I didn’t yell. Inside, there was only a cold emptiness. I remembered the times I paid off his credit card debt, the times I invested in his “ghost” companies just to make him happy. I had nurtured a parasite, not a child.
Brandon thought my silence meant consent. He thought this “old man” would just silently pack his bags and go to a hotel, leaving the playground to him as usual.
But it forgot one thing: Before becoming a gentle, retired old man, Arthur Blackwood was once a “shark” in the forensic auditing world, hunting down financial fraudsters. I know how to calculate. And I know how to liquidate bad assets.
I picked up the phone and dialed two numbers. The first was my lawyer. The second was a man named “Mike the Hammer”—a local contractor I’d recently met.
“Mike? I have an urgent matter. I want to clear out my house. No, not just trash. I want it completely empty.”
Chapter 3: The Disappearance of Arthur
For the next five days, I worked harder than I ever did in my youth.
Mike and his team arrived with two large trucks. I only kept what belonged to Sarah’s memories: photographs, her favorite tea set, and a few books. All the remaining items – the expensive Italian leather sofas, the Persian rugs, the surround sound system, the $50,000 wine cellar that Brandon craved – I sold them all to a secondhand shop for dirt cheap, or donated them to the local church.
Then I called in workers to dismantle them.
By Thursday afternoon, the beautiful 5,000-square-foot cedar log cabin looked like an empty shell. No furniture, no curtains, no light bulbs.
But I didn’t stop there. The final blow was the paper I just signed with the Montana State Land Management Office and a special nonprofit organization.
Friday morning, I loaded the last suitcase into my old Ford F-150 pickup truck. I looked at the house one last time. It still stood there, imposing and proud on the outside, but inside it had completely changed.
I drove out the gate, leaving the front gate unlocked. I left it wide open, inviting.
I drove to a small motel in a town 20 miles away, turned off my phone, made a cup of tea, and sat waiting.
The curtain falls.
Chapter 4: The Failed Party
(Recounted later by the local Sheriff)
2 PM Friday. A convoy of five luxury SUVs and two sports cars roared down the dirt road leading to Blackwood Ranch.
Brandon stepped out of the first Range Rover, wearing Gucci sunglasses and a white vest. He was accompanied by his stylishly dressed friends, carrying Bluetooth speakers and crates of cold beer.
“Welcome to paradise!” Brandon shouted, spreading his arms wide in front of the magnificent log cabin. “This is my family’s property. Make yourselves at home!”
The group cheered, carrying suitcases and DJ equipment as they entered.
Brandon led the way, a smug expression on his face. He intended to open the door, but saw his father was away, and the fully equipped house awaited him.
He pushed the front door. It wasn’t locked.
“Come in!” Brandon stepped inside.
And the smile vanished from his lips.
In front of him wasn’t the cozy living room with its fireplace and fur rug. In front of him was an empty space. The bare wooden floor was covered in dust. All the furniture was gone. Even the ceiling lights had been removed, leaving only dangling wires.
“What the hell is this?” exclaimed a blonde girl in the group. “You said ‘Luxury Retreat’? This place looks like a haunted house.”
Brandon panicked. He ran into the kitchen. The refrigerator was gone. The stove was gone. He ran up to the bedroom. Empty.
“Dad!” Brandon yelled, his voice echoing in the empty house. “What kind of crazy thing are you doing?”
But the real shock wasn’t the emptiness of the house. It was the noises that began to emanate from the stables and the backyard.
“Hey! Is anyone in the backyard?” One of Brandon’s friends asked, “I hear dogs barking. Lots of dogs.”
The group went out to the backyard.
The sight before them left Brandon speechless.
The large backyard and stables, where Brandon had planned to have a BBQ, were now occupied. About 20 men and women in moss-green training uniforms were there. And accompanying them were more than 30 working dogs – German Shepherds and Malinois – barking loudly, baring their sharp teeth.
A large, dark-skinned man in training armor stepped forward. On his chest was the logo: “Montana State K-9 Working Dog & Rescue Training Center.”
“Hey! What are you doing here?” Brandon yelled, trying to regain his authority. “This is private land! Get out of here before I call the police!”
The man calmly looked at Brandon as if he were a fly.
“Who are you?” He asked, his voice hoarse.
“I’m Brandon Blackwood! The owner of this place! My father is Arthur Blackwood!”
The man chuckled. He pulled a carefully wrapped file from his pocket.
“Oh, you’re Arthur’s son? He mentioned you. He said you’d be stopping by.”
“Where is he? Tell him to come out here immediately!”
“He’s not here,” the trainer said. “And this isn’t his house anymore. Yesterday morning, Arthur Blackwood officially signed a long-term lease – a 99-year term – for the entire farm to our K-9 Center for a symbolic price of $1 a year.”
“What?” Brandon yelled, his face turning crimson. “No way! He can’t do that! I’m the heir!”
“He’s still alive, boy,” the man replied, his eyes cold. “He has the right to do whatever he wants with his property. And according to this contract…” he pointed to a bold line of text, “…the entire residential area and grounds are being converted into a separate training facility. All entertainment, parties, and loud music are strictly forbidden as they will affect the dogs’ mental state.”
Suddenly, a Malinois lunged at the fence, barking fiercely, causing Brandon’s friends to scream in fear and recoil.
“Get out of here,” the trainer ordered. “This is a state police training area. You’re trespassing. I’ll give you five minutes to get out of here before I unleash the dogs for an attack drill.”
“But… but…” Brandon stammered.
“Five minutes!” the man roared.
The “investors” and “founders” who accompanied Brandon didn’t wait a second. They turned and ran to their car, leaving Brandon standing frozen in the yard, surrounded by barking dogs and utter humiliation.
Chapter 5: The Last Gift
I turned on my phone that evening. There were 50 missed calls from Brandon. And a long voicemail full of insults and pleas.
I didn’t listen to the whole thing. I only sent him a single message.
“Brandon, you’re right. I should go back to the city. I’m in Chicago already. You said you wanted the farm to have a ‘meaningful’ use. Now it’s helping train rescue dogs to save people. That’s my legacy.
Oh, and one more thing. The lease agreement has a clause: The person named as the owner (me) retains a small 20-square-meter cabin on the northern edge of the woods. If you really want to experience Montana life, you can go live there. No electricity, no running water, no internet. Just…”
There was the child and nature. The key was left by Dad under a gray rock next to the oak tree.
“Greetings, son.”
Of course, Brandon never went to that log cabin. He returned to Los Angeles that very night, carrying with him the embarrassment and the debt to the investors from the site scam.
As for me? I didn’t go back to Chicago as I’d said in the text message. I stayed in Montana, in a cozy little apartment in the next town. Every weekend, I drove past my old ranch.
I parked on the side of the road, watching the mighty police dogs training on the lush green lawn – the very place my son had once intended to turn into a wild dance floor. I saw the young police officers laughing and training.
I smiled, sipping my hot coffee.
I had lost a home, but I had found peace. And more importantly, I had taught my son a lesson no university could teach: Never chase an old lion out of its den without knowing whether it still has teeth.