Her voice trembled: “Mom… I’m sorry. I never imagined you were still alive… or still searching for me.” The room turned to ice…

In the middle of the lavish wedding, an elderly beggar quietly walked in, only hoping for a glass of water. Guests murmured in annoyance, and security moved to drag her out—but the bride froze the moment she saw the woman’s face. She rushed forward, dropping to her knees before her, shocking the entire hall. Her voice trembled: “Mom… I’m sorry. I never imagined you were still alive… or still searching for me.” The room turned to ice…

PHẦN 1 — ĐÁM CƯỚI CỦA NHỮNG GIẤC MƠ

Tên tôi là Madeline Carter, 28 tuổi, sống tại bang Colorado. Hôm nay đáng lẽ phải là ngày đẹp nhất đời tôi: đám cưới ngoài trời trị giá 480.000 đô, tổ chức tại khu resort sang trọng nhất Aspen.

Tôi đã cố lên kế hoạch mọi thứ hoàn hảo đến mức ám ảnh. Tôi không muốn bất cứ điều gì giống quá khứ—một quá khứ mà tôi luôn giấu đi, ngay cả với chồng sắp cưới.

Âm nhạc vang lên, rượu vang tràn đầy ly, váy cưới trắng tinh khôi.
Tôi đã trở thành “phiên bản không tì vết” mà xã hội mong đợi.

Cho đến khi bà ấy xuất hiện.


PHẦN 2 — NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG MỜI

Lúc buổi lễ đang chuẩn bị bắt đầu, từ phía xa, mọi người bỗng xôn xao.

Một dáng người gầy gò, khoác chiếc áo khoác cũ sờn rách, đôi giày mòn tới mức nhìn thấy ngón chân. Tóc bà rối bời, xám bạc, da sạm nắng.

không giống khách mời, cũng không giống người địa phương.

Bà giống một người đã sống ngoài đường nhiều năm.

Bà đi rất chậm, đôi tay run run như thể đang cố giữ thăng bằng. Khi vào tới gần khu lễ tân, bà chỉ nói nhỏ:

“Cho tôi… một cốc nước được không?”

Khách khứa quay lại, cau mày.

“Chúa ơi, ở đâu ra thế nhỉ?”
“Phá hỏng đám cưới mất.”
“Trông như dân vô gia cư…”

Đội an ninh bước nhanh tới.

“Ma’am, bà không thể ở đây. Đây là sự kiện riêng.”

Người phụ nữ già cúi đầu, giọng yếu ớt:

“Xin lỗi… tôi đi lâu quá… chỉ… chỉ cần một chút nước…”

Cô trưởng an ninh nắm lấy cánh tay bà để kéo đi.

Và đúng khoảnh khắc ấy…

Tôi nhìn thấy khuôn mặt bà.


PHẦN 3 — KHOẢNH KHẮC KHIẾN TÔI NGỪNG THỞ

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Tôi bỏ mặc tất cả—váy cưới, khách khứa, ánh nhìn kinh ngạc—và chạy thẳng về phía bà.

“Đừng!” – tôi hét lên.

Mọi người dừng lại.

Tôi quỳ sụp xuống.
Tôi không còn cảm thấy mặt đất hay hơi lạnh của gió núi.

Chỉ có đôi mắt bà.

Đôi mắt mà tôi tưởng mình không bao giờ được nhìn lại.

Tôi run rẩy nói:

“Mẹ…?”

Cả hội trường như bị đóng băng.

Không ai thở.

Không ai tin.

Chồng sắp cưới của tôi đứng chết lặng.

Người phụ nữ nhìn tôi, đôi môi khô nứt run run:

“Madeline… con gái…? Có phải… con thật không?”

Tôi bật khóc, ôm chầm lấy bà.

“Con xin lỗi… con xin lỗi vì con đã bỏ đi năm mười sáu tuổi… Con đã nghĩ mẹ chết trong vụ cháy… Con không biết… Con không biết mẹ vẫn còn sống…”

Không khí tràn tiếng xì xào đầy sốc.

Một nửa khách khứa trông thương cảm.
Nửa còn lại nhìn nhau khó chịu.

Nhưng với tôi, cả thế giới chỉ còn người phụ nữ gầy gò ấy.


PHẦN 4 — NHƯNG MẸ TÔI KHÔNG NHÌN TÔI NHƯ TÔI NGHĨ

Tôi dìu bà ngồi xuống ghế. Đội phục vụ mang nước tới.

Mẹ tôi run rẩy uống từng ngụm.

Tôi nắm tay bà—bàn tay gầy, chai sạn, lạnh buốt.

“Mẹ… chuyện gì đã xảy ra với mẹ? Vì sao mẹ biến mất? Vì sao mẹ không tìm con?”

Mẹ tôi chớp mắt liên tục, môi run như đang đấu tranh với một điều gì đó rất khó khăn.

“Madeline… Mẹ… mẹ không thể kể ở đây…”

“Mẹ có thể nói gì cũng được. Con không để ai đuổi mẹ đi.”

Bà lắc đầu, ánh mắt thoảng sự sợ hãi.

“Không… con không hiểu. Không phải họ… mà là…”

Bà đưa mắt nhìn xung quanh, như tìm ai đó.

Rồi bà nói nhỏ, vừa đủ để tôi nghe:

“Madeline… con không nên cưới người đàn ông đó.”

Tim tôi khựng lại.

Cô phù dâu đứng phía sau hoảng hốt.

“Cô ấy bị lẫn rồi hả?”
“Bà ta phá đám rồi.”

Nhưng mẹ tôi lại nắm chặt tay tôi đến mức đau.

Đôi mắt bà mở to, căng thẳng tột độ.

“Hắn… biết hết về quá khứ của con.
Hắn đã tìm thấy mẹ.
Và hắn… dặn mẹ không được nói sự thật với con.”

Tôi đứng sững.

Không ai nói gì.

Chồng sắp cưới của tôi, Graham, mặt bắt đầu tái đi.


PHẦN 5 — VÀ TẤT CẢ BẮT ĐẦU XOAY CHUYỂN

“Madeline,” Graham bước đến, giọng run, “đừng nghe bà ta. Rõ ràng bà ấy không tỉnh táo—”

“Như thế đủ rồi.” – tôi cắt lời anh.

Tôi nhìn thẳng vào anh.
Lần đầu tiên tôi thấy anh tránh ánh mắt tôi.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi quay lại mẹ.

“Mẹ… mẹ nói ‘hắn’ là ai?”

Bà chỉ vào Graham.

Một cách dứt khoát.

Người đứng gần nhất hét lên:

“Cái gì cơ?!”

Không khí vỡ tung.

Mẹ tôi thì thầm:

“Con không biết gì hết… đúng không?
Con không biết vì sao nhà mình cháy.
Con không biết vì sao con thoát được.
Con không biết ai đưa con vào hệ thống nhận nuôi.
Con không biết ai trả tiền cho gia đình đã nhận con.”

Tôi sững người.

Tôi nói trong tiếng tim đập loạn:

“Mẹ… ý mẹ là gì? Con tưởng đó là tai nạn…”

Mẹ tôi nắm lấy khuôn mặt tôi bằng đôi tay run rẩy.

“Không phải tai nạn, Madeline.
Không phải.”

Bà nghẹn lại.

“Hôm ấy… con không thoát được bằng may mắn.
Mà là có người đưa con ra khỏi căn nhà đang cháy…”

Tôi cảm thấy máu rút khỏi mặt.

“…và đó không phải mẹ.”

“…mà là anh ta.”

Mẹ tôi chỉ vào Graham.

Một tiếng “trời ơi” bật ra từ phía khách mời.
Tiếng ly rơi vỡ loảng xoảng.
Ai đó hét lên gọi bảo vệ.

Còn Graham—mặt trắng bệch, bàn tay run bần bật—không thốt được lời nào.


PHẦN 6 — MỒI TWIST ĐẦU TIÊN

Tôi lùi lại, không thở nổi.

“Graham… anh… đã ở đó? Ở ngôi nhà bị cháy năm tôi 16 tuổi?”

Anh ta không trả lời.

Chỉ cúi mặt.

Tôi nắm chặt váy cưới, tim đau như dao đâm.

“Tại sao…? Anh làm gì ở đó? Anh theo dõi tôi từ khi tôi còn là trẻ vị thành niên?”

Không khí rùng rợn, nặng trĩu.

Mẹ tôi thì thầm:

“Nó… không phải tình cờ.
Toàn bộ cuộc đời con sau vụ cháy… đều không phải tình cờ.”

Tôi cảm giác mặt đất dưới chân bị kéo đi.


PHẦN 2 — SỰ THẬT BỊ CHÔN VÙI

Không ai nói gì.
Gió từ dãy núi Rockies thổi qua khu vườn cưới, lạnh đến mức tôi rùng mình.

Graham lùi lại nửa bước, cổ họng giật lên xuống, như đang cố nuốt điều gì đó.

“Tôi…” – anh nói nhỏ – “Madeline, chuyện không phải như em nghĩ.”

“Vậy là như thế nào?” – tôi siết chặt tay, giọng gần như bật ra qua kẽ răng.

Trước khi anh kịp nói, mẹ tôi cất tiếng, giọng khàn mệt nhưng sắc bén lạ thường:

“Để mẹ nói. Vì mẹ không còn gì để mất nữa.”

Graham quay phắt lại:
“Bà im đi!”

Cả đám cưới nín thở.


PHẦN 7 — 15 NĂM TRƯỚC… MỘT CÂU CHUYỆN HOÀN TOÀN KHÁC

Mẹ tôi hít một hơi sâu, tay run nhưng ánh mắt kiên định như muốn kéo cả bầu trời xuống.

“Đêm hôm đó… nhà ta không tự nhiên cháy.
Lửa được châm.
Bởi một kẻ muốn giết cả hai mẹ con ta.”

Tôi nghẹn thở, môi tê cứng.

Bà nói tiếp:

“Con nhớ cha dượng của con chứ?
Người mà con luôn nghĩ là chết vì nghiện rượu?”

Tôi gật chậm.

“Ông ta không chết hôm đó.
Ông ta đốt nhà vì phát hiện mẹ đang chuẩn bị đưa con chạy trốn.”

Đám đông sững sờ, còn tôi thì choáng đến mức đôi chân mất cảm giác.

“Mẹ bế con chạy xuống cầu thang thì ông ta chặn lại.
Mẹ bị đánh đến bất tỉnh.
Mẹ tưởng mọi thứ đã kết thúc…”

Mẹ đặt tay lên tim:

“…cho đến khi tỉnh dậy trong bệnh viện và được báo con còn sống.
Nhưng con đã biến mất.”

Tôi nghe rõ tiếng tim mình gào trong lồng ngực.


PHẦN 8 — NGƯỜI ĐƯA TÔI THOÁT CHẾT

Tôi quay sang Graham.
Anh vẫn không nhìn tôi.

Mẹ thì tiếp:

“Người đã bế con chạy khỏi ngôi nhà đang cháy… là một cậu bé hàng xóm.
Khi ấy chỉ mới 17 tuổi.”

Một vài người há hốc miệng.
Tim tôi nhói dữ dội.

“Cậu bé đó chạy ngược vào lửa.
Bế con ra ngoài.
Ném áo khoác của mình lên người con để tránh lửa.
Gãy hai xương sườn vì đổ sập.
Bỏng nặng cánh tay trái.”

Tôi chớp mắt, nhìn bàn tay trái Graham—bàn tay anh luôn nói “bị tai nạn xe”.

Nó có một vết sẹo dài mờ, mà tôi chưa từng nghi ngờ.

Hơi thở của tôi đứt quãng.

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt chan chứa nỗi đau:

“Và cậu bé đó chính là Graham.”

Mọi người đồng loạt quay sang anh.


PHẦN 9 — SỰ THẬT ĐẦU TIÊN: ANH CỨU TÔI

Tôi lùi lại.

“Anh… đã ở đó thật.
Anh đã cứu tôi thật.”

Graham nhắm mắt, gật nhẹ.

“Đúng. Nhưng anh không bao giờ muốn em biết theo cách này.”

Giọng anh nghẹn lại.

“Anh đã tìm kiếm em suốt nhiều năm.
Mỗi nơi nhận nuôi đều bảo em đã chuyển đi.
Cuối cùng anh từ bỏ… cho đến khi anh thấy em tại Denver, trong một hội thảo nghệ thuật.”

Tôi nhớ buổi triển lãm đó.
Anh đã đến xin số điện thoại tôi.

Trời đất quay cuồng.

“Anh đã biết em là ai từ đầu?” – tôi hỏi, giọng gần như gãy.

Graham cắn môi dưới.

“Anh nhận ra em… ngay lập tức.”

Mọi thứ trong tôi đổ sụp.


PHẦN 10 — SỰ THẬT THỨ HAI: ANH GIẤU MẸ TÔI… VÌ SỢ MẤT TÔI

Mẹ tôi đập tay lên ghế:

“Đó chưa phải tất cả!”

Đám cưới như một phiên toà công khai.

“Mẹ đã đi tìm con suốt 5 năm đầu sau vụ cháy.
Nhưng mỗi lần xin thông tin từ sở xã hội, họ nói có người giấu danh tính con.”

Tôi quay ngoắt sang Graham:

“Anh… làm điều đó?”

Anh nuốt nước bọt.

“Anh chỉ muốn giữ em an toàn.
Cha dượng em bị bắt, nhưng đồng bọn của ông ta vẫn còn.
Anh sợ họ quay lại tìm em.”

“Vậy còn mẹ tôi?!” – tôi hét lên.

Graham đứng chết lặng.

“Tại sao mẹ tôi phải sống ngoài đường?
Tại sao bà không tìm được tôi?”

Graham run rẩy.

“Anh… anh nghĩ bà là người đã che giấu sự thật vụ cháy. Anh nghĩ bà không xứng đáng—”

Tôi tát anh.

Cả hội trường nổ tung tiếng hét kinh hãi.

Tôi chưa bao giờ tát ai trong đời.


PHẦN 11 — SỰ THẬT THỨ BA: CUỘC HÔN NHÂN NÀY… KHÔNG PHẢI TÌNH CỜ

Tôi thở dốc, tay run bần bật.

“Anh theo dõi tôi suốt bao năm…
Anh che giấu cuộc đời tôi khỏi chính mẹ tôi…
Anh bước vào cuộc đời tôi như một sự trùng hợp…
Anh cầu hôn tôi trước khi mẹ tôi tìm ra tôi chỉ 3 tháng?”

Graham không nói được.

Mẹ tôi gào lên:

“Nó tìm được mẹ trước!
Nó biết mẹ vẫn sống!
Nó trả tiền để mẹ im lặng!”

Cả hội trường chấn động.

Tôi quay sang mẹ:

“Mẹ… mẹ nhận tiền?”

Mẹ lắc đầu, nước mắt rơi.

“Không, con. Mẹ từ chối.
Nhưng hắn dọa báo cảnh sát rằng mẹ bắt cóc con.
Mẹ không muốn con ghét mẹ lần nữa…”

Tôi nghe một tiếng rắc trong lòng.
Như cái gì gãy hẳn.


PHẦN 12 — SỰ THẬT CUỐI CÙNG: TÔI KHÔNG BAO GIỜ LÀ ĐỨA TRẺ MÀ ANH CỨU

Tôi đứng không vững.

Rồi mẹ tôi nói câu khiến tất cả chết lặng hoàn toàn.

“Nhưng… còn điều này con chưa biết.
Điều lớn nhất.
Điều khiến mẹ phải đi suốt bao năm, không dám quay lại.”

Tôi quay phắt lại.

“Mẹ… còn chuyện gì?”

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt đau đến nghẹt thở.

“Madeline… người Graham cứu khỏi đám cháy…
không phải là con.

Tôi hóa đá.

Cả hội trường nổ tung tiếng thét.

Graham chụp lấy mép bàn, mặt trắng bệch như sắp ngất.

Tôi không thở được.

“…cái… gì…?” – tôi thì thào.

Mẹ thở gấp, nước mắt giàn giụa.

Ngày hôm đó…
Tôi đã chạy lên tầng hai để lấy lại món đồ duy nhất của cha ruột tôi – sợi dây chuyền.
Tôi bị ngã.
Khói tràn vào.
Tôi bất tỉnh.

“Đứa trẻ Graham cứu… là con của hàng xóm chạy trốn vào nhà mình tìm con mèo.”

Tôi lùi lại.

“Vậy… ai đưa con đến trại nhận nuôi?”

Mẹ hít mạnh, rồi nói:

“Kẻ đốt nhà.
Hắn bắt cóc con khi mẹ bất tỉnh.”

Graham nhìn mẹ tôi, lắp bắp:

“Không… không… bà nói dối…”

Nhưng ánh mắt mẹ tôi chỉ đầy sự tàn nhẫn của sự thật.

“Cậu đã yêu nhầm người.
Cả cuộc đời này, cậu theo đuổi sai đứa trẻ.”

Tôi đứng chết trân.

Graham sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu.

Tôi thì thầm trong tiếng thở đứt quãng:

“Vậy… tôi là ai?”

“Và gia đình thật của tôi… đang ở đâu?”

Không ai trả lời.

Chỉ còn tiếng gió rít qua khu vườn cưới… của một đám cưới không bao giờ tiếp tục nữa.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dailytin24.com - © 2025 News