I Thought My Husband Was Waiting for Me at the Airport with Flowers… Until I Saw Who He Was Really Holding—and Realized This Was Only the Beginning…

Tôi cứ tưởng chồng mình đang đợi tôi ở sân bay với bó hoa… cho đến khi tôi nhìn thấy người anh ấy đang bế – và nhận ra đây mới chỉ là khởi đầu.


Chương 1: Ánh sáng cuối đường hầm
Sân bay quốc tế Los Angeles (LAX) lúc 11 giờ đêm là một mê cung của ánh đèn huỳnh quang và những thông báo khô khan từ loa phóng thanh. Tôi, Elena Mercer, bước ra khỏi cầu dẫn máy bay sau chuyến bay 12 tiếng từ Zurich.

Sáu tháng qua tại một trung tâm phục hồi chức năng chuyên biệt ở Thụy Sĩ là khoảng thời gian dài nhất tôi xa Julian. Sau chấn thương sọ não khiến tôi tạm thời mất một phần trí nhớ và khả năng ngôn ngữ, Julian đã chi hàng triệu đô la để đảm bảo tôi nhận được sự chăm sóc tốt nhất. Anh ấy là người chồng mà mọi phụ nữ Mỹ đều mơ ước: một tỷ phú công nghệ giàu lòng nhân ái, người đã nắm tay tôi suốt những đêm tôi lên cơn động kinh trên giường bệnh.

Tôi không báo trước với anh ấy là tôi sẽ về nhà sớm hơn một ngày. Tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên và hạnh phúc của anh ấy. Tôi đã hoàn toàn bình phục, mái tóc vàng của tôi đã mọc lại, và trí nhớ của tôi bắt đầu trở lại như những mảnh ghép của một bức tranh bị vỡ.

Tôi bước qua sảnh đến quốc tế, tay ôm chặt chiếc túi xách. Tim tôi đập nhanh khi nghĩ đến việc nhìn thấy Julian đứng đó, với bó hoa ly trắng mà tôi yêu thích nhất.

Chương 2: Bó hoa này là của ai?

Tôi đã nhìn thấy anh ấy.

Julian đang đứng trong khu vực VIP của nhà ga Private Charters, một lối đi bằng kính ngăn cách với sảnh đến quốc tế thông thường. Anh trông vẫn lịch lãm như mọi khi trong bộ vest xám được may đo tỉ mỉ. Trên tay anh là một bó hoa huệ trắng tuyệt đẹp – loại hoa mà anh nói chỉ dành riêng cho “người duy nhất”.

Tôi định gọi tên anh ấy, nhưng chân tôi bỗng khựng lại.

Julian không nhìn về phía lối ra của tôi. Anh ấy đang nhìn chằm chằm vào lối ra của khu vực máy bay phản lực tư nhân. Một máy bay cứu thương vừa hạ cánh.

Cánh cửa mở ra. Một nhóm y tá đẩy chiếc cáng ra. Và rồi, Julian làm một điều khiến người ta rợn cả người. Anh ta không đưa bó hoa cho các y tá. Anh ta ném bó hoa lên chiếc ghế đang chờ sẵn, lao đến chiếc cáng và đỡ người phụ nữ lên đó.

Anh ôm cô thật dịu dàng, áp mặt vào cổ cô và nức nở. Ánh đèn sân bay chiếu sáng khuôn mặt cô khi cô khẽ nghiêng đầu.

Tôi suýt nữa thì hét lên.

Người phụ nữ đó… khuôn mặt bà ta giống hệt tôi. Không, không chỉ giống, mà là giống hệt tôi. Từ vết sẹo nhỏ trên lông mày trái đến nốt ruồi trên xương quai xanh. Bà ta trông yếu ớt và xanh xao, giống hệt tôi sáu tháng trước khi tôi bị đưa đến Thụy Sĩ.

Julian thì thầm vào tai cô, giọng anh vang vọng qua lớp kính: “Chào mừng em trở về nhà, Elena thật sự của anh. Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Con rối đó sẽ không bao giờ quay lại nữa.”

Chương 3: Người lạ trong gương
Tôi lùi lại vào bóng của cột bê tông lớn, hơi thở nghẹn lại. “Con rối đó?” Hắn đang nói về tôi sao?

Tôi nhìn xuống đôi tay mình. Tôi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong chiếc gương ở hành lang. Tôi trông thật hoàn hảo. Quá hoàn hảo. Sáu tháng ở Thụy Sĩ, tôi đã trải qua một loạt ca phẫu thuật mà các bác sĩ gọi là “tái tạo mô do tai nạn”. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy người phụ nữ trong vòng tay Julian, một sự thật kinh hoàng bắt đầu hiện ra.

Tôi không phải là Elena Mercer.

Tôi là người đóng thế, được phẫu thuật chỉnh sửa để trông giống hệt cô ấy.

Những ký ức của tôi… những mảnh vụn mà tôi tưởng là của mình… có lẽ chúng chỉ là dữ liệu được nhồi nhét vào đầu tôi thông qua thôi miên và thuốc ức chế thần kinh ở Thụy Sĩ.

Nhưng nếu tôi không phải là Elena, vậy tôi là ai? Và tại sao Julian lại cần một người đóng thế trong suốt sáu tháng qua, trong khi Elena “thật” đang ở trong một cơ sở y tế bí mật?

Chương 4: Một Cuộc Điều Tra Từ Bóng Tối
Tôi đã không quay trở lại dinh thự Mercer ở Bel-Air. Tôi dùng số tiền tiết kiệm của mình và thuê một căn hộ nhỏ ở khu Downtown dưới một cái tên giả. Với những kỹ năng phân tích mà tôi dường như sở hữu một cách bản năng (có lẽ là tàn dư từ cuộc sống thực của tôi), tôi bắt đầu truy cập vào hệ thống tệp ẩn danh của Tập đoàn Mercer.

Tôi mất ba ngày để giải mã tài khoản bí mật của Julian. Và đó là lúc cao trào của sự thật bắt đầu được hé lộ.

Sáu tháng trước đó, Elena Mercer quả thực đã gặp tai nạn, nhưng đó không phải là tai nạn xe hơi. Cô đã sống sót sau một vụ ám sát trong cuộc tranh giành quyền lực nội bộ tập đoàn. Cô đang trong tình trạng chết lâm sàng.

Julian cần Elena “sống” để hoàn tất việc ký kết thỏa thuận sáp nhập doanh nghiệp trị giá 40 tỷ đô la vào đúng ngày sinh nhật thứ 30 của cô (ngày mai), bởi vì theo di chúc của cha cô, cô là người duy nhất nắm giữ chìa khóa hạt nhân của quỹ tín thác gia đình. Nếu cô chết hoặc mất tích, tất cả tài sản sẽ được đem cho từ thiện.

Julian đã tìm thấy tôi – một người phụ nữ vô gia cư hoặc một tên tội phạm có vẻ ngoài tương tự, xóa trí nhớ của tôi, biến tôi thành Elena, và đưa tôi đi “điều trị” để đánh lừa hội đồng quản trị.

Tôi chỉ là một công cụ ký kết cho thương vụ trị giá 40 tỷ đô la. Và khi Elena thật sự hồi phục một cách kỳ diệu, tôi trở thành một khoản nợ thừa cần phải được xóa bỏ.

Chương 5: Đêm của bầy sói.
Ngày hôm sau. Biệt thự Mercer.

Bữa tiệc sinh nhật lần thứ 30 xa hoa đang diễn ra sôi nổi.

Những gương mặt của các chính trị gia và các ông trùm kinh doanh. Julian đứng trên bục, tươi cười bên cạnh người phụ nữ mà anh gọi là Elena – người giờ trông khỏe mạnh hơn nhờ các phương pháp điều trị y tế nhanh chóng.

“Thưa quý vị và các ông,” Julian tuyên bố. “Vợ tôi đã trở về từ cõi chết. Và hôm nay, bà ấy sẽ thực hiện nghi lễ cuối cùng để đưa Tập đoàn Mercer lên tầm cỡ toàn cầu.”

Người phụ nữ mỉm cười, chuẩn bị đặt ngón tay lên máy quét sinh trắc học để mở khóa sự tin tưởng.

“Dừng lại!”

Tôi bước ra từ phía sau tấm rèm nhung của thư viện. Tôi không còn mặc bộ quần áo cũ nữa. Tôi đang mặc chiếc váy đỏ tươi mà Julian đã tặng tôi vào “ngày kỷ niệm” cuộc gặp gỡ của chúng tôi (một ngày kỷ niệm giả mà anh ta đã gieo vào đầu tôi).

Cả hội trường bỗng im bặt. Hai Elena Mercer đứng đối diện nhau. Một người tái nhợt nhưng mang trong mình dòng máu thật, người kia rạng rỡ nhưng tâm hồn đã thức tỉnh.

Mặt Julian tái mét. Ánh mắt anh lộ rõ ​​vẻ kinh hoàng tột độ. “Bảo vệ! Bắt giữ tên tâm thần này! Cô ta đã phẫu thuật thẩm mỹ để trông giống vợ tôi nhằm tống tiền tôi!”

“Anh chắc chứ, Julian?” Tôi bình tĩnh nói, giơ chiếc điều khiển từ xa nhỏ lên. “Tôi có thể không mang dòng máu Mercer, nhưng sáu tháng ở Thụy Sĩ, các bác sĩ của anh đã quá tự tin khi cấy mã sinh trắc học dự phòng dưới da tôi ‘phòng trường hợp Elena thật sự không tỉnh dậy’. Anh quên rồi sao?”

Chương 6: Đỉnh điểm tột cùng – Di chúc của sự im lặng
“Các ngươi không dám đâu,” Julian gầm lên, ra hiệu cho các vệ sĩ tiến lại gần.

“Tôi không chỉ mở khóa sự tin tưởng đâu, Julian,” tôi cười, nụ cười của một người chẳng còn gì để mất. “Tôi đã gửi tất cả hồ sơ về ‘Dự án Thay thế’ của anh—bao gồm cả hóa đơn phẫu thuật thẩm mỹ và video về các thí nghiệm trên cơ thể tôi—thẳng đến FBI và Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch. Còn cái máy quét đó? Nếu Elena thật chạm vào nó, nó sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy của tập đoàn vì dấu vân tay của cô ấy không khớp với dữ liệu ‘đã cập nhật’ mà tôi vừa thay đổi sáng nay.”

Julian sững sờ. Anh nhìn tôi, rồi nhìn người vợ thật của mình. Anh nhận ra rằng trong nỗ lực kiểm soát mọi thứ, anh đã tạo ra một con quỷ thông minh hơn cả chính mình.

“Cậu muốn gì?” Julian thì thầm, mặt anh ta biến sắc.

“Tôi muốn sự im lặng của mình có giá trị,” tôi bước lại gần hơn, thì thầm vào tai anh ta giữa ánh đèn flash của giới truyền thông, những người bắt đầu nhận ra có điều gì đó không ổn. “Tôi muốn tên thật của mình. Tôi muốn tự do. Và tôi muốn anh chứng kiến ​​đế chế của mình sụp đổ dưới chân người phụ nữ mà anh gọi là ‘con rối’.”

Ngay lúc đó, cánh cửa biệt thự bị đá tung. Các đặc vụ FBI xông vào.

Nhưng chính bước ngoặt cuối cùng mới thực sự khiến Julian choáng váng.

Người phụ nữ đang ngồi trên ghế – Elena thật – đột nhiên đứng dậy. Cô ấy không hề yếu đuối chút nào. Cô ấy nhìn Julian với ánh mắt đầy căm hận.

“Cảm ơn anh đã tỉnh dậy, ‘phiên bản của tôi’,” Elena thật nói với tôi. “Julian, anh nghĩ tôi gặp tai nạn sao? Không, tôi đã dàn dựng vụ tai nạn đó để xem anh sẽ làm gì khi tôi ‘chết’. Và anh đã chọn thay thế tôi bằng một con búp bê. Anh chưa bao giờ yêu tôi. Anh chỉ yêu chiếc chìa khóa hạt nhân này.”

Hai người phụ nữ giống hệt nhau nhìn chằm chằm vào một người đàn ông đang run rẩy.

Chương 7: Khởi đầu một kỷ nguyên đen tối mới
Một tháng sau.

Julian Mercer đang chờ xét xử với các cáo buộc bắt cóc, lừa đảo và âm mưu giết người. Tập đoàn Mercer đã bị tan rã.

Tôi ngồi trên bãi biển Malibu, ngắm nhìn những con sóng vỗ vào bờ. Elena đã cho tôi một khoản tiền khổng lồ và một danh tính mới để tôi có thể biến mất. Cô ấy đã giành lại đế chế của mình, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.

Tôi nhìn vào gương. Khuôn mặt này vẫn là của cô ta. Tôi sẽ phải sống cả đời với khuôn mặt của người phụ nữ đã suýt giết chết tâm hồn tôi.

Điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn nặc danh: “Chào mừng đến với thế giới thực, Elena. Vở kịch chỉ mới bắt đầu.”

Tôi nhìn về phía xa, nhận ra rằng Julian chỉ là một con tốt. Trong thế giới thượng lưu Mỹ, dối trá không có giới hạn, và việc nhìn thấy Julian bế người phụ nữ đó ở sân bay hôm ấy chỉ là khởi đầu của một trò chơi tàn nhẫn mà tôi vừa chính thức được mời tham gia.

Lời kết của tác giả: Câu chuyện kết thúc bằng sự sụp đổ của Julian, nhưng lại mở ra một vực sâu mới về bản sắc và quyền lực. Cao trào nằm ở sự hợp tác (hoặc đối đầu) tinh tế giữa bản gốc và bản sao. Một kết thúc thực tế dành cho các ông trùm: Không có chân lý tuyệt đối, chỉ có những lời dối trá tinh vi hơn.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dailytin24.com - © 2026 News